Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2020

Bí ẩn thầy lang miệt vườn xưa chữa hóc xương

 


Người xưa rất lo ngại nếu bị mắc xương gà bởi xương gà là thứ cứng sắc nhọn rất có hại dường như là vô phương cứu chữa vì chưa có bệnh viện! Tuổi thơ tôi đã vướng phải điều đáng lo này bị hóc xương gà đã sau mấy ngày không thể ăn được.

Trong dân gian thì có rất nhiều cách chửa mắc xương nhưng không phải những mẹo đơn thuần này. Khi cha mẹ tôi đang cuống lên thì cũng có được tin rằng ở thôn Trúc ly ngay trong xã nhà có một thầy lang vườn nghe nói ông chữa được nhiều người bị hóc xương. Đây là dịp tôi xin chuyển tải đến với mọi người câu chuyên này, đây là một cách chửa bệnh lạ thời cổ xưa mà lịch sử nhân loại chưa ghi nhận hay chưa biết đến. Cha tôi đi mời thầy và ông thầy lang đã nhận lời đến ngay. Thầy đến nhà bảo tôi ngồi ngay giửa nhà rồi thầy ngỏ ý có 2 cách chửa, khi nhìn tôi thầy đánh giá chỉ bằng cách đơn giản ở tại nhà, cách khác là thầy phải leo lên mái nhà. Sau khi thầy thắp mấy que nhang khấn vái gì đó thầy bảo đội cho tôi cái nón. Rồi nhắc tôi khi nào nghe thầy kêu tên thì dạ. Thầy cầm một bát nước lã đứng bên tôi rồi thầy gọi tên, tôi: -Dạ; thầy hô tiếp: -Xuống, rồi đỗ ngay bát nước lã lên nón trên đầu tôi. Kỳ lạ thay một cảm giác nuốt xuất hiện trong cỗ họng tôi như nuốt xuống một miếng ăn bình thường cảm giác rất rỏ ràng từ từ trôi xuống bụng. Ngay sau đó tôi thấy cỗ thông không còn vướng mắc nửa và rồi tôi ăn uống bình thường.

  Tuy nhiên vài ngày sau mặc dù ăn uống không việc gì nhưng cứ có cảm giác cái gì đó vướng vướng ở cỗ. Cứ nghỉ chắc xương chưa xuống hết nên cha tôi đi mời thầy một lần nửa, thầy không nề hà đến ngay. Lần này thầy chuyển sang cách chửa trị khác. Tôi vẩn ngồi giửa nhà (giửa mái nhà không phải ở nóc) rồi thầy trèo lên mái nhà ngay trên đầu tôi thầy gở tranh lợp ra thũng xuống một khoảng nhỏ. Thầy làm phép giống y như lần trước chỉ khác thầy đỗ bát nước lã từ trên mái nhà xuống tôi dưới nền nhà. Tôi lại có cảm giác nuốt cũng như lần trước không khác gì.

Điều đáng nói thầy không hề nhận tiền công thầy nói đây là việc làm phúc, khi hành nghề thầy lại phải cuốc bộ đến tận nhà bệnh nhân dù xa hàng cây số! Khốn nổi thời đó không có món gì đễ làm quà cho thầy mà hẳn là nếu có thầy cũng sẻ không bao giờ nhận.

   Cho đến mãi sau này khi tôi lớn lên đủ nhận thức mới hiểu ra rằng tôi đã làm khó cho thầy chửa hóc xương cho tôi, phải quay lại lần hai. Bởi chỉ cần chửa lần đầu là đã hiệu quả, chỉ vì cái xương hóc khá lớn khi mắc và khi trôi xuống nó đã gây xây xát chút đĩnh trong cỗ họng. Nên gây ra sưng thậm chí là viêm sau một thời gian nhất định mới lành là đương nhiên.

Như trên tôi đã nói: lịch sử nhân loại chưa ghi nhận đến cách chửa bệnh cỗ xưa này. Đơn giản, hiệu quả không cần đến thuốc men dụng cụ đây là điều kỳ lạ như thần thông biến hóa chuyện cỗ tích. Lại là sự thật mà tôi được may mắn là nhân chứng.

   Từ đó đến nay đã hơn 60 năm con người đã đi đến các đĩnh cao trí tuệ của nhân loại. Vì sao không thể kế thừa sáng tạo hơn cái cách chửa bệnh không cần tiếp xúc, chỉ tốn 1 bát nước lã? Vâng bát nước lã cũng là tốn kém nếu ở nơi khan hiếm quê tôi lại dư thừa. Có thể người ta sẻ qui cho ông thầy lang này đã dùng đến thuật pháp mê tinh dị đoan nào đó chửa bệnh. Vậy thì đã sao khi mà kết quả cuối cùng bệnh nhân lành bệnh một cách nhẹ nhàng nhanh chóng không hề tốn kém gì. Chửa bệnh chỉ bằng 1 bát nước lã nghe cứ như là sự giểu cợt đây mới là điều đáng bàn cải và suy ngẩm đến. Phải chăng lý thuyết về “Hiệu ứng cánh bướm” mà khoa học ngày nay đã đặt ra và đang nghiên cứu đến. Tên gọi là lý thuyết hổn loạn “Chỉ cần một con bướm đập cánh ở Brazil có thể gây ra một cơn lốc xoáy ở Texas”. Thì người Việt xưa tận nơi thôn quê nghèo khó lạc hậu đã biết tác động vào kênh điều khiển nào đó ở con người dùng nó để chửa bệnh? Nếu không dựa vào lý thuyết “Hiệu ứng cánh bướm”  hay đại loại như vậy để nhìn nhận về cách chửa bệnh xưa. Thì không có cách nào lý giải được vì sao một ông thầy lang miệt vườn làm được cái mà khoa  học ngày nay không thể hay chứng minh được cách làm của người xưa?

Trớ trêu thay ông thầy lang đó tôi lại chẵng biết tên bởi từ khi tôi mới năm bảy tuổi và rồi cũng chẵng ai nhớ hay nhắc đến ông thời gian đã xóa nhòa đi tất cả. Chắc ông thầy lang cũng muốn như vậy sinh ra từ cát bụi chết đi cũng thành cát bụi đó là cái triết lý của vạn vật tự nhiên. Thiên tài là một danh từ, nhưng thiên tai không thể chỉ dành riêng cho các nhà chính trị, quân sự, khoa học. Định nghĩa rằng: Thiên tài thường gắn liền với những thành tựu chưa từng thấy bao giờ. Vâng theo tôi ông thầy lang không biết tên này đã: “gắn liền với thành tựu chưa từng thấy bao giờ”. Bởi cách chửa bệnh kỳ diệu của ông cho đến ngày nay không ai có thể làm được thì đó chỉ là Thiên tài. Thế vẩn chưa là đủ ông từng có thể đã chửa bệnh cứu sống cho hàng trăm hàng ngàn con bệnh ở miền quê khi chưa có bệnh viện. Cả hàng trăm hàng ngàn người bệnh đó không phải tốn 1 đồng xu nào cho chi phí. Bởi phương châm của người thầy lang này đi chửa bệnh là làm phúc đức, cứ mặc nhiên cho bản thân và gia đình sống trong thiếu thốn nghèo khổ với cuộc đời. Đây là sự Vĩ đại một thầy lang miệt vườn hội đủ Thiên tài và Vĩ đại như thế đấy. Kính cẩn với linh hồn của một người thầy lang xưa đã sinh ra từ cát bụi chết đi cũng thành cát bụi này.

 

 Lê Văn Thưa


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét