Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

Xuýt làm mồi cá - lạc đến đảo Nam du


Tuyến đường biển từ Rạch giá đi Phú quốc và nơi con tàu gặp sự cố
  Theo các cuộc chiến tranh thì họa đến từ súng đạn đã đành nhưng lại còn bao hiểm họa không vì súng đạn. Là hải quân nhưng tôi không phải thường xuyên đi biển. Vậy mà lại có đến 3 lần gặp họa trên biển do thiên nhiên gây ra, đây là lần điển hình. Dường như cuộc đời sinh ra tôi để mà gặp nhiều thách thức. Điều kỳ diệu là số phận vẩn cứ vượt qua để mà ngắc ngoải sống đến ngày nay.
Năm 1984 tôi được giao nhiệm vụ đi công tác Sài gòn xong việc tôi đi về Kiên giang. Để từ đây theo tuyến tàu đi đảo Phú quốc rồi từ Phú quốc sang Kông pông som Căm pu chia đơn vị đóng quân ở đây. Tôi về cảng Rạch giá đúng vào đợt gió chướng không có tàu nào ra khơi vào thời điểm nầy. Tôi phải đợi chờ nhiều ngày trong lúc tiền ăn đã hết! Suốt ruột quá nhưng rồi cũng có 1 chiếc loại tàu gỗ chở lương thực của đoàn 133 hải quân đi Phú quốc. Tôi liên hệ xin đi, một người đồng đội ở trạm khách Rạch giá đã khuyên tôi không nên đi vì thời tiết vẩn rất xấu. Tôi không nghe vì đợi quá lâu rồi. Sáng sớm tàu xuất phát ngoài thủy thủ còn có vài người là quân đội đi nhờ. Khoảng vài ba tiếng đầu tưởng như êm xuôi sóng gió không đến nổi nào. Tuy nhiên khi tầu đến gần hòn Nghệ thì sự thách thức với biển cả mới bắt đầu. Con tàu gỗ khá nhỏ củ kỷ chở 20 tấn hàng lọt thỏm giửa muôn con sóng dằn dữ. Cuộc vật lộn bắt đầu con tàu vừa ngoi lên đợt sóng này lại bị dìm xuống lớp sóng khác. Nếu ai đã từng đi tàu biển gặp phải lúc sóng gió mới có thể hình dung. Nhưng đó chưa phải là tất cả khi phải ở trên 1 con tàu gỗ đã củ kỷ lại chở nặng hàng. Con tàu dường như không thể tiến lên dù máy móc đã hoạt động cật lực. Các thủy thủ còn phải lo mọi thứ để điều khiển tàu đó có thể phần nào khuây nguôi. Còn khách đi tàu như tôi mới là đáng sợ. Lúc này không thể đứng tất nhiên rồi dù có muốn ngồi cũng không thể. Bởi con người bị quăng quật trên sàn tàu không thể bám víu vào đâu trước các con sóng. Chỉ có một cách duy nhất đó là gang người nghĩa là: Nằm xuống sàn 2 chân đạp vào thành tàu còn 2 tay vươn lên chống vào thành tầu bên kia. Phải gồng mình hết lực nếu không muốn lăn lông lốc hay bị rơi khỏi tầu. Nhưng âm thanh lúc nầy mới là nổi kinh hoàng ngoài sóng gió ào ạt là tiếng của chính con tầu. Đây không phải là tiếng máy vì nó trở nên quá nhỏ nhoi lọt thỏm. Mà là tiếng rên xiết từ mọi loại đinh ốc thứ liên kết con tàu gỗ trước áp lực vặn xoắn giằng xé của sóng dữ. Cái điệp khúc ghê rợn: Ào ào, rắc rắc rắc… kinh dị không ngưng nghỉ. Tưởng chừng đến giây phút nào đó con tầu gỗ hết chịu nổi đinh ốc bung ra vỡ vụn. Đó sẻ thành dấu tích cuối cùng sót lại những mảnh gỗ thân tàu trôi nổi trên biển!
 Nổi kinh hoàng mà tôi đã trải qua trên con tầu giửa mênh mông thét gào của biển cả. Giửa lúc sóng gió này bỗng người thuyền trưởng tiết lộ con tàu rệu rảo đã quá sức  không còn tiến lên được nửa!? Phải chăng đây lại là con tàu thứ 2 chịu lâm nạn cũng chính ở quảng khu vực này?(cũng chỉ mới 1,2 năm 1 con tàu đã bị chìm) Thực ra ngay vào thời điểm cốt tử này con người ai cũng không kịp để mà hoang mang trước thảm họa có thể xẩy ra vì phải lo dồn dập chống đở. Nhưng viên thuyền trưởng đã đưa ra một quyết định cực chẵng đã là cho tàu đi xuôi theo hướng gió, nghĩa là theo hướng vô định! Con tàu dường như quay hướng 90 độ, sau khi chuyển hướng thì đã thấy ngay có tác dụng. Sự rung lắc tiếng răng rắc cũng thấy giảm đi và đây như là một quyết định sống còn… Sau khoảng 3 tiếng chạy theo chiều gió thì bỗng xuất hiện mù mờ trước mắt một hòn đảo. Niềm hy vọng đây rồi! dần dần thấy rỏ hơn thật bất ngờ lại nhằm đúng vào quần đảo Nam du. Tất cả mọi người trên tàu gần như vở òa dù không thành lời.
Thuyền cập bến cũng là vừa lúc trời xẩm tối. Quần đảo Nam du cũng là khu vực do vùng 5 hải quân đảm nhiệm nhưng không có lực lượng đóng quân ở đây. Lần đầu tiên cũng là sự bất ngờ tôi lên đảo Nam du một hòn đảo ở tây nam mãi tận cực nam của đất nước. Ở đây vẩn có người dân sinh sống khá đông nghề đánh bắt hải sản cũng là điểm cho các tàu thuyền đánh cá hoạt động ở vùng này ra vào. Tất cả mọi người dân ở đây hầu hết nhà nào cũng bán hàng quán. Tất nhiên rồi để phục vụ cho tàu bè cập bến dù không phải lúc nào cũng nhộn nhịp. Thậm chí là thường vắng tanh vì ở nơi đảo xa.
Con tàu tôi đi phải dừng 4, 5 ngày ở đây ban đầu tưởng đơn vị 133 phải điều tàu ra kéo về. Nhưng sau đó tàu tự sử chửa được để trở về đảo Phú quốc.
  Ở Rạch giá trước khi lên tầu ra đảo Phú quốc qua máy thông tin của đơn vị tôi đã điện báo trước ngày trở về đơn vị. Nhưng mãi gần 1 tuần sau chẵng thấy đâu! Không ai bảo ai nhưng chắc là gặp phải sự cố chẵng lành. Rồi vào 1 ngày tôi bất ngờ xuất hiện ở bộ phận hậu phương ở Phú quốc. Anh em ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên mừng rỡ: -Ủa tưởng ông vượt biên sang In đô, Mã lai hay “vỗ béo cho cá biển” rồi…
  Một kỹ niệm không thể quên về đời lính chiến. Trong nhiều lần thách thức trước sự sống và cái chết tuy nhiên tất cả thường chỉ xẩy ra trong vài phút giây, vài giờ đồng hồ. Lần này thì lãnh trọn bằng sóng gió vùi dập suốt cả một ngày trời lênh đênh trên biển vắng. May thoát được nạn mà trở về không thì đã thành liệt sĩ không thây gửi nắm xương tàn dưới đáy biển xa rồi.


Lê Văn Thưa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét