Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Khi trái đất nóng lên



 Có lẻ nào trái đất đã nóng lên
Để hành tinh Xanh trước nguy cơ suy thoái
Thế gian này đâu riêng chỉ con người cần đến lòng bác ái
Mà còn đó là tình yêu về sự sống trên đời.
Yêu mầu xanh nhuốm cả đất trời
Thương cho trái đất phải hao gầy theo năm tháng.
Những cao ốc chọc trời, khói lò bay phiêu lãng
Vần vũ che khuất cả khoảng trời xanh.
Trái đất này nặng quá nổi gian truân
Nuôi 7 tỷ người “miệng ăn núi lỡ”
Phát triển không ngừng văn minh loài người luôn rộng mở
Vượt cả tài nguyên vốn có của đất trời
Nước uống cũng khan, của hầm mỏ đã vơi
Lá phổi xanh rừng đại ngàn chặt hạ
Những vùng đất cổi cằn lấn dần sa mạc hóa.
Đô thị hóa lan nhanh chiếm lấn chốn yên lành
  Hỡi loài người! ta sống mổi mình chăng?
 Đâu loài vật đáng thương, đâu màu xanh vắng bóng
Rừng bê tông nhà thay rừng cây hứng nắng.
Có lẻ nào trái đất cứ nóng lên!
Núi lở, sóng thần, bão lũ liên miên
Cân bằng tự nhiên trái đất đang kêu cứu
Lịch sử người Maya(*) nền văn minh xưa hiện hữu
Nhắc ta phải nghỉ gì cho trái đất xanh tươi
Vì lợi ích chung cho hành tinh
Hay riêng quyền lợi của con người?
 Hỡi nhân loại! hãy nhận ra mình trước khi quá muộn.


 Lê Văn Thưa

--------------------------------
 (*) Theo các nhà khảo cổ người Maya (Mê hi cô) biến mất chỉ để lại đền đài có thể nhiều nguyên nhân trong đó có nguyên nhân do họ đã tự tàn phá môi trường sống tự nhiên gây nên hạn hán khắc nghiệt kéo dài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét