1) Bệnh mày đay
Cho đến ngày nay tôi vẩn nghe có loại bệnh mày đay nhưng chưa bao giờ gặp người mang bệnh tương tự này. Suốt quảng đời tuổi thơ tôi bệnh mày đay luôn là nổi ám ảnh suốt trong mùa đông xuân. Khắp cơ thể nổi mẩn lớn thì như đồng xu nhỏ thì như hạt đậu ngứa ngáy khó chịu. Hoặc gây ho hay đau bụng khi bị lặm vào trong. Rất kỵ gió và nước hay độ ẩm cao. Suốt vào mùa đông xuân hầu như tôi ở quanh xó bếp chỉ có hơi ấm của lửa mới giảm bớt con bệnh mày đay này. Tôi như thể bị cầm tù ngay ở tuổi thơ bay nhảy. Nhìn các bạn cùng trang lứa ngoài kia đang líu lo chạy nhảy mà héo hắt lòng. Sao mình khốn khổ thế này biết bao giờ làm sao mình khoát khỏi sẻ sung sướng biết bao. Với bệnh dị ứng thời tiết này đến thời hiên đại nay cũng khó tìm thuốc chửa. May sao khi đến tuổi trưởng thành con bệnh này tự nhiên biến mất không bao giờ còn xuất hiện nửa đây cũng là chuyện lạ.
2) Bệnh ngọng nói lắp
Trẻ con nói lắp chỉ là việc nhỏ nhưng với tôi nói lắp lại có bài ví như câu nói sau: - Con con con on on on... Đoi đoi ói ói ói… bụng ụ ụng ụng ụng… Cứ như súng liên thanh gặp phải nổ đạn xịt. Chẵng ai hiểu nối muốn nói gì tôi biết mà cố hết sức nhưng cái đầu và cổ họng lại đánh lộn nhau. Cái đầu đưa ra từ muốn nói còn cái cỗ cứ ậm ờ chẵng thể nói ra. Nói ra rất khó nói mà cũng không ai hiểu tôi nói gì thành ra tôi luôn im lặng chỉ quan sát lắng nghe tự mình suy diễn. Phải hơn 10 tuổi tôi mới có cơ nói rỏ hơn.
3) Mạ ơi tắm rửa cho con, đi!
Hết trận ốm này đến trận khác nhưng đây là trận ốm lâu nhất và nặng nhất. Tôi bị bệnh nằm liệt gường mạ tôi tìm hết cách chửa trị ấy là các bài thuốc dân gian cây cỏ quanh nhà. Mà không hề thuyên giảm tôi chỉ còn là một bộ xương nằm thoi thóp, mạ tôi buồn khổ bất lực nhìn tôi không biết có cách gì để cứu con.
Bỗng một hôm mạ tôi nghe tiếng yếu ớt của tôi cất lên sau bao lâu tưởng như đã câm lặng:
- Mạ ơi hôm nay phải tắm rửa cho con, để con đi! -Mạ tôi sau này kể lại
Mạ tôi nghe mà chết lặng người, đây là lời trăng trối của đứa con. Mạ tôi hốt hoảng nói lại với cha tôi rồi cả 2 cha mạ đi hỏi các bà con và những người cao niên trong xóm về bệnh tình tôi. Cùng tham khảo ý kiến mọi người có cách gì: Còn nước còn tát không? Cuối cùng đi đến thống nhất chỉ bằng cách là phải cầu khấn cha tôi là người vốn không ưa việc này nhưng cũng nghe theo.
Mọi người nói rằng ở nhà nhóm của thôn có bàn thờ Thổ công xuân thu nhị kỳ hay ngày rằm thôn đều cúng tế. Mấy sáp nhỏ trong đó có tôi thường ra đó chơi phá tấm che bằng cót chui vào trong bàn thờ chơi trốn tìm hay lấy đồ thờ cúng ra chơi nên bị ngài quở bắt. Cha tôi nghe theo mua ít hương hoa đến bàn thờ nhà nhóm thôn thành tâm cầu khấn xin Thổ công chư vị tha cho đứa con còn non dại lổi lầm.
Không biết có phải đã linh ứng sau lần cầu khấn đó của cha tôi mà bệnh tình của tôi tự nhiên có dấu hiệu chuyển biến. Dần dần khá hơn rồi tiến đến khỏi bệnh mà không có thuốc thang gì. Phải chăng thần linh ở thôn làng này đã cứu sống tôi, tiếc rằng nhà nhóm thôn sau đó do chiến tranh đã phá đi. Nhà thôn sau này làm mới không có nơi thờ thần làng nửa chỉ thờ ảnh Bác Hồ!
Lê Văn Thưa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét