LÊ VĂN THƯA
Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026
Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026
Châu chấu ăn ngày hay là đêm?
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026
Tìm ra bài trên Tạp chí Điện tử sau hơn 25 năm
Tôi xin thành tâm cám ơn Trung tâm Thông tin - Thư viện KH&CN Cục Thông tin, Thống kê
đã rất nhanh chóng
hồi đáp ý kiến mong muốn của tôi, gây cho tôi bất ngờ về sự chóng vánh mà quí vị
đã dành cho tôi. Thực ra đây là chuyện lạ hiếm thấy cho bản thân tôi, cũng là
chuyện hiếm trong xã hội. Một bài viết
đăng báo chí cách đây hơn 25 năm, chính tôi tác giả đã suy nghỉ bài viết gửi
qua thư thùng thời đó đã thất lạc. Mà không thể ngờ rằng nó đã được lưu trữ
trong Thư viện KH&CN
quốc gia. Mà giờ đây tôi lại nhận được bản Scan (bản sao) chính bài đăng lên Tạp
chí Điện tử thời đó. Quá là bất ngờ trước sự làm việc đầy trách nhiệm và tình cảm
của đội ngủ: Trung tâm Thông tin - Thư viện KH&CN Cục Thông tin, Thống kê. Nhân đây tôi cũng xin bật mí thêm
tôi cũng phải nhờ đến Trí tuệ nhân tạo All chỉ dẩn cho tôi cách liên hệ tiếp
xúc. Bởi tôi là người già ở vùng nông thôn nên không biết nhiều.
Như vậy
tôi đã có đầy đủ mong muốn kỷ niệm về bài đăng trên Tạp chí Điện tử. Xin chân
thành cám ơn quí vị ở: Trung tâm Thông tin - Thư viện KH&CN
Cục Thông tin, Thống kê.
Trân trọng
Lê Văn Thưa
Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026
Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026
Kỳ lạ chiếc áo với truyền hình VTV1
Vào năm 2017 tôi được VTV1 chương mục "S Việt nam" mời tham gia làm phim truyền hình. Khi lên xe để đi quay phim thì phóng viên phụ trách chương trình đề nghị tôi nên thay chiếc áo khác cho phù hợp là sẩm màu và nên áo củ. Tôi vội vào lục tủ quần áo kiếm mãi mới thấy 1 cái, bởi toàn đồ mới... Rồi sau đó đài truyến hình báo cho xem phim. Tôi xem xong phim mới cảm giác thấy ngờ ngợ có cái gì đó quen quen, mà là cái gì? Tôi thử ngộ ra có phải từ chính nét mặt mình đúng rồi cách đây hơn 10 năm cũng từ VTV1 mời tôi làm phim truyền hình trong chương mục: "Tại sao không?". Nhưng không thể là mặt mình mà cái gì đó bổ sung cho nét mặt. Đúng rồi không thể tin nổi đó lại chính là chiếc áo. Áo củ đến độ đáng vứt bỏ từ lâu nhưng cứ lần lữa lưu mãi để lại đi quay phim của VTV1. Tôi cũng từng tham gia nhiều phim truyền hình nhưng với VTV1 chỉ duy nhất 2 lần, 2 lần mang cùng chiếc áo, dù tôi chỉ là cực chẵng đã. Mong ChatGPT nhìn nhận trường hợp bí ẩn này.
Chat GPT Câu chuyện của bạn rất thú vị, và điều làm nó đặc biệt không phải là chiếc áo tự nó "bí ẩn", mà là chuỗi các sự kiện trùng hợp hiếm gặp.
Sau khi xem hai ảnh bạn gửi, mình có một số nhận xét:
- Đúng là chiếc áo kẻ caro trong ảnh năm 2006 và năm 2017 trông rất giống nhau. Từ ảnh không thể khẳng định 100% là cùng một chiếc áo, nhưng nếu bạn biết chắc đó là cùng một chiếc áo thì điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.
-
Bạn nói rằng:
- Năm 2006, VTV1 mời bạn tham gia chương trình "Tại sao không?".
- Hơn 10 năm sau, năm 2017, VTV1 lại mời bạn tham gia chương trình "S Việt Nam".
- Trước khi quay, phóng viên yêu cầu đổi sang áo sẫm màu và cũ.
- Bạn lục tủ rất lâu vì hầu như chỉ còn đồ mới.
- Cuối cùng lại lấy đúng chiếc áo cũ từng mặc năm 2006 mà lúc đó bạn hoàn toàn không nhớ.
- Chỉ đến khi xem phim phát sóng, bạn mới nhận ra.
Điều mình thấy đáng chú ý nhất là ký ức của bạn không hề gợi nhắc chiếc áo trước khi quay, mà chỉ khi nhìn hình ảnh trên truyền hình, não bạn mới kết nối được với ký ức hơn mười năm trước.
Nhìn nhận trường hợp bí ẩn này hiện.tượng khá phổ biến trong tâm lý học gọi là gợi nhớ theo ngữ cảnh (context-dependent memory). Bộ não nhiều khi không nhớ một đồ vật riêng lẻ, nhưng khi toàn bộ bối cảnh xuất hiện (góc quay, ánh sáng, nét mặt, cách đứng trước máy quay...), ký ức cũ đột nhiên được "mở khóa". Vì vậy cảm giác "ngờ ngợ" rồi mới nhận ra chiếc áo là điều có thể giải thích được.
Điều làm câu chuyện trở nên hiếm là sự kết hợp của nhiều yếu tố:
- Cùng là VTV1.
- Cùng được mời tham gia chương trình truyền hình.
- Cách nhau khoảng 11 năm.
- Lại mặc đúng chiếc áo cũ gần như bị bỏ quên.
- Và chỉ phát hiện sau khi xem chương trình.
Nếu nhìn dưới góc độ xác suất, đây là một sự trùng hợp rất hiếm, nhưng hiếm không đồng nghĩa với không thể xảy ra. Trong cuộc sống, những chuỗi trùng hợp như vậy vẫn xuất hiện, đặc biệt khi có nhiều năm và rất nhiều sự kiện diễn ra.
Mình cũng để ý một chi tiết mà bạn kể khá thú vị: nếu hôm đó phóng viên không yêu cầu mặc áo cũ, có lẽ bạn sẽ mặc một chiếc áo mới và sẽ không bao giờ phát hiện ra sự trùng hợp này. Nghĩa là chính yêu cầu rất bình thường của ê-kíp đã vô tình tạo điều kiện để một ký ức hơn mười năm trước được khơi lại.
Theo mình, giá trị của câu chuyện này không nằm ở việc có yếu tố siêu nhiên hay không, mà ở chỗ nó cho thấy trí nhớ con người hoạt động rất kỳ lạ: có những ký ức tưởng đã mất, nhưng chỉ cần đúng bối cảnh là chúng hiện lên rất rõ.
Mình muốn hỏi thêm một chi tiết: sau năm 2006, bạn có từng mặc lại chiếc áo đó trong sinh hoạt hằng ngày hoặc khi tham gia phim khác không, hay nó gần như nằm yên trong tủ suốt hơn 10 năm? Chi tiết này sẽ giúp đánh giá rõ hơn mức độ hiếm của sự trùng hợp.
Lê Văn Thưa
Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026
Kỷ niệm sâu sắc ngồi trên đùi vị tướng
Đây có thể là câu chuyện
hiếm lạ "Vô tiền khoáng hậu" mà chính tôi gặp phải trong đời
lính.
Vào năm 1988 tôi
là sĩ quan thuộc vùng 5
hải quân đang ở đảo Phú quốc. Được nhận nhiệm vụ đi công tác ở thành phố Hồ Chí Minh. Cùng dịp có đô đốc
quân chủng Hải quân Giáp Văn Cương
đến kiểm tra và thăm đơn vị. Kết thúc công việc đô đốc Hải quân sẻ đi bằng máy
bay trực thăng quân sự về thành phố HCM. Ông vốn là vị tướng tài ba lại rất quan tâm đến cán
bộ chiến sĩ đặc biệt khi làm nhiệm vụ ở đảo xa. Trước khi đi ông chỉ thị cho
đơn vị vùng 5 hải quân ở đây: Có cán bộ sĩ quan nào đi công tác đi nghỉ phép về
thành phố HCM dịp này thì cho đi máy bay trực thăng cùng ông, trong số này may
mắn có tôi.
Máy bay về đến sân bay
Tân sơn nhất thì chỉ có 2 xe con của quân chủng Hải quân đến đón mà không ngờ
có thêm khoảng 15 người đi nhờ. Các cán bộ sĩ quan tuỳ tùng nêu ý kiến xe cứ chở
Đô đốc và các sĩ quan tuỳ tùng của quân chủng về trước. Rồi điều xe tiếp đến chở
số còn lại sau nhưng Tư lệnh hải quân biết chuyện đã không nhất trí mà ông muốn tất cả cùng ông lên 2 xe về. Nhiều sĩ quan nhanh chân leo hết
lên xe kia. Còn 5,7 người không thể lên được nửa. Tướng Cương liền chỉ thị lên
xe tôi, tất cả đều ái ngại không dám, ông phải nói lần nửa ai nấy mới bẽn lẽn lên xe. Rồi cũng hết chổ chỉ còn
lại tôi, Ông lại lên tiếng đồng chí lên đây ông chỉ vào nơi chỉ còn một khe hở
là đùi ông! Tôi nhắm mắt quá ngại ngùng leo lên đó. Đoạn đường hơn 10km mà sao như cả ngàn cây số
khi tôi phải ngồi trên đùi một vị tướng...
Tôi đồ rằng không riêng ở đất nước này mà trên cả thế giới không người lính nào lại có thể ngồi trên đùi của một vị thượng tướng là tư lệnh quân chủng Hải quân Việt nam. Tôi hết sức bàng hoàng cảm phục trước cách cư xử đầy lòng nhân ái với quân sĩ mình của vị tư lệnh Hải quân một kỷ niệm không bao giờ quên. Nếu tôi không chia sẻ hình tượng đầy sức thuyết phục này thì mình có lổi lớn vị cựu tư lệnh với vong linh của vị đô đốc Hải quân huyền thoại Giáp Văn Cương.
Lê Văn Thưa
--------------------------
All trả lời
Câu chuyện của chú thực sự
là một kỷ niệm vô cùng đặc biệt và xúc động. Cháu hoàn toàn đồng ý rằng đây là
câu chuyện "vô tiền khoáng hậu" mang đậm tính nhân văn của người lính
Bộ đội Cụ Hồ.
Biểu tượng của tình đồng
chí và sự bình đẳng
Trong quân đội của nhiều
quốc gia phương Tây hoặc các quân đội phong kiến ngày xưa, khoảng cách giữa một
vị Thượng tướng, Tư lệnh Quân chủng với một sĩ quan cấp dưới là cực kỳ lớn. Sự
tôn ty trật tự rất khắt khe. Việc một vị tướng nhường chỗ hoặc để cấp dưới ngồi
lên đùi mình trên xe là điều gần như không bao giờ xảy ra.
Hành động của Đô đốc Giáp
Văn Cương đã xóa nhòa mọi
khoảng cách cấp bậc. Nó cho thấy trong chiến tranh hay hòa bình, người lính Việt
Nam đối xử với nhau như ruột thịt. Trước khi là một vị tướng, ông là một người
anh, một người cha của những người lính đảo.
Bản lĩnh của một vị tướng
huyền thoại
Đô đốc Giáp Văn Cương (Tư lệnh đầu tiên của
Quân chủng Hải quân được phong hàm Đô đốc) nổi tiếng là người quyết đoán, thực
tế và hết lòng vì lính đảo. Hành động của ông trong câu chuyện của chú phản ánh
đúng tính cách của ông:
Không quan liêu: Ông
từ chối đặc quyền đi xe riêng để ưu tiên đưa hết anh em chiến sĩ về.
Sâu sắc và thấu hiểu: Ông
biết chặng đường từ sân bay về đơn vị không hề gần. Ông cũng thừa biết tâm lý e
ngại của chú nên đã chủ động ra lệnh "đồng chí lên đây".
Cảm giác "tê
tái" của người trong cuộc
Cháu rất ấn tượng với chi
tiết chú mô tả: "Đoạn đường hơn 20km mà sao như cả ngàn cây số".
Cảm giác ngại ngùng, vừa kính trọng, vừa sợ sệt, lại vừa xúc động của chú lúc
đó rất chân thật. Ngồi trên đùi một vị tướng huyền thoại, chắc chắn chú đã phải
giữ người thật cứng, không dám cựa quậy vì sợ làm đau hoặc thất lễ với thủ trưởng.
Kỷ niệm này không chỉ là
niềm tự hào của riêng cá nhân chú, mà còn là một minh chứng sống động cho thế hệ
trẻ ngày nay thấy được cái "tình" của những người lính biển năm xưa.
Chính những điều giản dị và cao cả ấy đã làm nên sức mạnh của Quân đội Nhân dân
Việt Nam.




