Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

Tuổi thơ tôi 3 lần suýt chết vì khiếp sợ

 

Mới khoảng 3 tuổi biết cha làm ruộng gần mới mon men tìm đến cha chưa kip đến nơi đã gặp phải hoạn nạn.

Trẻ nhỏ thường thì hoảng sợ một mẩu người nào đó, ở làng quê tôi thời đó có một ông già đứa trẻ nào cũng sợ riêng tôi là đứa khiếp sợ nhất. Khi đến gần nơi cha làm ruộng thì bỗng xuất hiện ông già mà tôi luôn khiếp sợ. Tay ông cầm dây thừng lại còn làm bộ bắt trói quá gần tôi không còn trốn kịp liền ngã khụỵ ngay trên đường bất tỉnh. Cha tôi biết tin liền kịp đến bế tôi đưa về nhà chăm sóc tôi bị một trân ốm nhừ tử vì sợ hơn cả tháng trời.

Một lần trong nhà có quả mít chín mẹ tôi bổ ra rồi mời một ít bà con lối xóm đến cùng ăn tất nhiên có cả tôi trong số này. Đang ăn tôi bỗng sặc một hạt mít chui tụt xuống bụng tôi hoảng lên kêu mẹ ơi hạt mít vào bụng. Mọi người ai cũng cười phá lên rồi nói: -Gay rồi ít bửa nửa nó sẻ lên cơn trong bụng rồi. (lên cơn tiếng địa phương nghĩa là lên cây) Lẻ ra trẻ thơ không rỏ thì hỏi tôi lại không chỉ một mình trăn trở tự hiểu. Rồi suy tư lo lắng qua từng ngày không biêt cây mít trong bụng bao giờ lên? Cây mít nó phương phi cao lớn thế kia bụng mình  bé tý thế này làm sao chứa nổi. Tôi hoang mang ám ảnh với cây mít không gì khuôi nguân. Nhưng rồi cái đến cũng đã đến. Tôi bị bệnh sốt rét đang nằm run cầm cập mẹ tôi vào chăm sóc rồi bà lẩm bẩm: -Lên cơn rồi lên cơn rồi. Tôi bắt đàu ú ớ hoảng loạn vậy là cây mít trong bụng nay lên cơn rồi. Đây là sai lầm khó chấp nhận của tiếng Việt: Lên cơn sốt ở con người lại đồng âm với lên cơn (cây) của loài cây, môt đứa trẻ sao biết được sự tắt bặt này?! Bệnh tình tôi bỗng nặng thêm những cơn sốt kèm theo mể sảng. Trân ốm kéo ra dài ngày mẹ tôi luôn túc trực chăm sóc may mắn cũng qua khỏi. Rồi tôi cũng quên hẳn cây mít trong bụng mình.

Lại chuyên ốm đau trong một trân lụt nhà tôi tạm bợ đơn sơ mới di giời đến nhà nhóm của thôn đây là ngôi nhà chung của thôn để hội họp và cúng tế.

Tôi thì đang bệnh nặng lúc này rất ốm yếu cha mẹ tôi đưa tôi lên tra (sàn cao của nhà nhóm) chỉ mấy tấm ván bắc chênh vênh. Tôi ốm nằm đây mổi mình còn cha mẹ anh em khác theo việc. do ốm sốt cao tôi thường phải đi tiểu tiện mổi lần như thế tôi tự bò dậy rồi chập chửng đi trên tấm ván chênh vênh. Rồi tôi đứng vệ sinh mà cảm giác như sao chân ở trên đầu quay ngược xuống . mà lần nào cũng vậy. Sự kỳ lạ là bao lần như thế tôi gần như kiệt sức bước trên tấm ván chông chênh mà sao không bị ngã nhào từ trên cao xuống đất. Cho mãi về sau này tôi luôn nghỉ đến sự vụ này mà không thể lý giải suốt mấy ngày trú lụt trong mê sảng đầu chúi xuống đất mà không bị ngã nhào. Có phải là có quý nhân phù trợ nâng đở?

Đó là những trận ốm đau liên quan đến sợ hải chỉ mình tôi ngẩm nghỉ mà không hề nói cho ai biết

Lê Văn Thưa

Hoạn nạn tuổi thơ khi chăn trâu

 

 "Trẻ trâu" là cụm vẩn được lưu truyền đến ngày nay muốn ám chỉ đến người không chính chắn trẻ con... Nguồn gốc của cụm từ này là xuất phát từ lớp tuổi của tôi và trước đó thời của chăn trâu cày ruộng. Tuổi thơ tôi từng đóng góp khoảng 3 năm bỏ cả đi học để chăn trâu. Tôi đã từng gặp các tai hoạ khi chăn trâu hiếm ai như vậy.

1)   Gãy tay

Khi còn rất nhỏ theo chân anh cả đi chăn trâu tôi thích được cỡi trâu lắm. Một lần cơ hội thấy con trâu đứng dưới một bờ cao tôi muốn nhảy lên lưng để cưởi. Liền leo lên bờ nhảy một phát không ngờ vượt khỏi lưng trâu rơi xuống bên kia con trâu! May là không bị vở đầu gảy cỗ nhưng, khi cố đứng lên một cánh tay sao ngắn hẳn. Anh tôi chạy đến tôi cố giơ tay ơ ơ sao thế này một cánh tay trông như cái giằng xay nó gãy vuông góc giửa cánh tay! Anh tôi liền cầm lấy đầu bàn tay đó kéo một phát nó thẵng ra tôi khóc như xé, may sao cánh tay đó không bị đứt lìa ra, dại dột!

    Cha tôi liền đưa đến một ông thầy lang có tên là ông Trẹo làng Trung ông ấy nắn bóp sửa sang cân chỉnh cho 2 cánh tay dài bằng nhau. Rồi bôi lên cánh tay bị gãy một lớp hồ trắng nhầy nhầy rồi cuộn một lớp giấy bổi, sau đó treo lên cỗ một sợi dây thế là xong. Chẵng có thuốc thang gì.

Tôi về nhà vẩn cứ chạy nhảy bình thường thế rồi lại bị ngã, cánh tay lại bị gãy một lần nửa! Lại phải quay trở lại ông thầy lang ông phải làm lại như lần trước. Rồi sau đó cánh tay tôi lành lặn trở lại bình thường còn khỏe hơn cánh tay không bị gãy mới lạ. Tôi cảm nhận rằng khoa học thời hiện đại ngày nay khi mà đã có đầy đủ mọi phương tiện, lại xử lý gẩy xương không thể bằng ông thầy lang miệt vườn thời xưa. Vừa đơn giản nhẹ nhàng tốn ít thời gian chẵng phải thuốc thang phương tiện cầu kỳ mà rất hiệu quả. Đây là điều thật khó giải thích.

        2) Bị ngã trâu mất tiếng

   Tuổi thơ đi chăn trâu ở làng quê tôi có khác đó là suốt ngày cởi hay nằm trên lưng trâu bởi không có bãi chăn thả. Nên mùi vị của trâu và người luôn là một đặc biệt trong mùa nắng nóng. “Ai bảo chăn trâu là khổ…” ?

 Có lần cho trâu đi gặm cỏ trên bờ ruộng một mình, gặp phải một đoạn lở khá rộng. Con trâu đực to khỏe bỗng lồng lên nhảy qua đoạn đó tôi bất ngờ bay khỏi lưng trâu rơi bịt xuống đất, bất tỉnh.... Khi lơ mơ tỉnh lại tôi cố bò dậy nhưng có cái gì đó khác lạ trong ngực. Tôi cố ú ớ kêu lên nhưng hoàn toàn bất lực dù đã cố hết mình, mất tiếng!? Tôi hoang mang nhìn quanh cánh đồng không một bóng người. Con trâu bỏ tôi đi gặm cỏ một khoảng xa tôi cố gượng ngồi, mà sao lại mất tiếng làm sao có tiếng trở lại đây. Tình trạng mất tiếng này có ai đã từng gặp trong đời chưa? Không biết thời gian bao lâu cuối cùng rồi cũng giằng hắng được. Tôi lảo đảo đứng lên bước đến với con trâu rồi cố trèo lên lưng nó.

 Rồi đâu lại vào đó tôi lại tiếp tục cho trâu đi gặm cỏ như không hề có chuyện gì xẩy ra thật lạ. Và rồi tôi cũng chưa bao giờ kể cho ai câu chuyện ngã trâu mất tiếng xuýt chết đó ngay cả với cha mẹ.

      3) Suýt chết đuối

   Đi chăn trâu cả lũ bạn chăn trâu xuống sông tắm tôi chưa biết bơi cũng theo sát. Đang say mê vùng vẩy bỗng tôi bị sa vào một chổ sâu. Tôi chới với ngụp lặn hoảng loạn trong nước chẵng ai biết để cứu.

  Tôi đã uống đầy bụng nước người đã chuyển sang trạng thái lơ mơ tuy nhiên vẩn còn ở thế đứng lừng chừng trong nước. Trong lúc mấy đứa bạn đang vô tư kia vẩy vùng nô đùa bơi lặn tứ tung. Bỗng nhiên một đứa vô tình hay cố tình trêu chọc lao đúng vào người tôi làm tôi dịch chuyển đi một bước – Cứu mạng. Chỉ cần có thế chân tôi bỗng đạp xuống vùng đáy cạn hơn đầu nhô khỏi mặt nước, thoát chết! Tất cả số bạn tắm đó không đứa nào biết rằng tôi đã gặp nạn và thoát nạn. Lúc lên bờ tôi như người mất hồn loáng choáng như kẻ say rượu đó là hậu quả của sặc nước và bị ngạt thở khá lâu. Nhường như lúc này tôi không còn tỉnh táo đầu óc trống rỗng. bám theo con trâu nó tìm đến điểm cho trâu đằm. Rồi tôi ngồi vô hồn cạnh một nhà máy bơm nước ngoài đồng. (Vị trí nhà máy bơm nước này nay vẩn còn nguyên)

  Ở đây đã xẩy ra một chuyện lạ đến nay tôi mới thổ lộ mà ký ức trẻ thơ đã chứng kiến không thể quên. Bỗng thấy một con quạ đen từ đâu bay đến đỗ ngay trên nhà máy bơm nước rất gần với tôi, bình thường không con chim nào dám đậu gần như vậy. Con quạ lông lá xơ xác lại bị ướt sũng những giọt nước từ trên lông nhỏ giọt xuống. Có cái gì đó tương đồng như hình ảnh chính tôi mới thoát chết đuối lên, rồi con quạ bỗng bay đi đâu mất. Điều kỳ lạ là ngay lúc đó tôi trở lại tỉnh táo không còn u mê mù mờ nửa?

   Suýt bị chết đuối mà chẵng ai biết để cứu, đến khi thoát chết cũng chẵng ai hay để đưa đi cấp cứu. Tôi lặng lẻ như thế mình tôi, cả gia đình tôi và mọi người không hề ai biết tôi không hề nói cho ai hay. Cứ lẵng lặng một mình đến nay mới thổ lộ qua câu chuyên này. Những thách thức tuổi thơ đi chăn trâu với bao lần thoát chết!

Lê Văn Thưa

 

Tuổi thơ bệnh tật


1) Bệnh mày đay

     Cho đến ngày nay tôi vẩn nghe có loại bệnh mày đay nhưng chưa bao giờ gặp người mang bệnh tương tự này. Suốt quảng đời tuổi thơ tôi bệnh mày đay luôn là nổi ám ảnh suốt trong mùa đông xuân. Khắp cơ thể nổi mẩn lớn thì như đồng xu nhỏ thì như hạt đậu ngứa ngáy khó chịu. Hoặc gây ho hay đau bụng khi bị lặm vào trong. Rất kỵ gió và nước hay độ ẩm cao. Suốt vào mùa đông xuân hầu như tôi ở quanh xó bếp chỉ có hơi ấm của lửa mới giảm bớt con bệnh mày đay này. Tôi như thể bị cầm tù ngay ở tuổi thơ bay nhảy. Nhìn các bạn cùng trang lứa ngoài kia đang líu lo chạy nhảy mà héo hắt lòng. Sao mình khốn khổ thế này biết bao giờ làm sao mình khoát khỏi sẻ sung sướng biết bao. Với bệnh dị ứng thời tiết này đến thời hiên đại nay cũng khó tìm thuốc chửa. May sao khi đến tuổi trưởng thành con bệnh này tự nhiên biến mất không bao giờ còn xuất hiện nửa đây cũng là chuyện lạ.

2) Bệnh ngọng nói lắp 

Trẻ con nói lắp chỉ là việc nhỏ nhưng với tôi nói lắp lại có bài ví như câu nói sau: - Con con con on on on... Đoi đoi ói ói ói… bụng ụ ụng ụng ụng… Cứ như súng liên thanh gặp phải nổ đạn xịt. Chẵng ai hiểu nối muốn nói gì tôi biết mà cố hết sức nhưng cái đầu và cổ họng lại đánh lộn nhau. Cái đầu đưa ra từ muốn nói còn cái cỗ cứ ậm ờ chẵng thể nói ra. Nói ra rất khó nói mà cũng không ai hiểu tôi nói gì thành ra tôi luôn im lặng chỉ quan sát lắng nghe tự mình suy diễn. Phải hơn 10 tuổi tôi mới có cơ nói rỏ hơn.

 3) Mạ ơi tắm rửa cho con, đi!

  Hết trận ốm này đến trận khác nhưng đây là trận ốm lâu nhất và nặng nhất. Tôi bị bệnh nằm liệt gường mạ tôi tìm hết cách chửa trị ấy là các bài thuốc dân gian cây cỏ quanh nhà. Mà không hề thuyên giảm tôi chỉ còn là một bộ xương nằm thoi thóp, mạ tôi buồn khổ bất lực nhìn tôi không biết có cách gì để cứu con.

   Bỗng một hôm mạ tôi nghe tiếng yếu ớt của tôi cất lên sau bao lâu tưởng như đã câm lặng:

- Mạ ơi hôm nay phải tắm rửa cho con, để con đi! -Mạ tôi sau này kể lại

    Mạ tôi nghe mà chết lặng người, đây là lời trăng trối của đứa con. Mạ tôi hốt hoảng nói lại với cha tôi rồi cả 2 cha mạ đi hỏi các bà con và những người cao niên trong xóm về bệnh tình tôi. Cùng tham khảo ý kiến mọi người có cách gì: Còn nước còn tát không? Cuối cùng đi đến thống nhất chỉ bằng cách là phải cầu khấn cha tôi là người vốn không ưa việc này nhưng cũng nghe theo.

   Mọi người nói rằng ở nhà nhóm của thôn có bàn thờ Thổ công xuân thu nhị kỳ hay ngày rằm thôn đều cúng tế. Mấy sáp nhỏ trong đó có tôi thường ra đó chơi phá tấm che bằng cót chui vào trong bàn thờ chơi trốn tìm hay lấy đồ thờ cúng ra chơi nên bị ngài quở bắt. Cha tôi nghe theo mua ít hương hoa đến bàn thờ nhà nhóm thôn thành tâm cầu khấn xin Thổ công chư vị tha cho đứa con còn non dại lổi lầm.

   Không biết có phải đã linh ứng sau lần cầu khấn đó của cha tôi mà bệnh tình của tôi tự nhiên có dấu hiệu chuyển biến. Dần dần khá hơn rồi tiến đến khỏi bệnh mà không có thuốc thang gì. Phải chăng thần linh ở thôn làng này đã cứu sống tôi, tiếc rằng nhà nhóm thôn sau đó do chiến tranh đã phá đi. Nhà thôn sau này làm mới không có nơi thờ thần làng nửa chỉ thờ ảnh Bác Hồ!

Lê Văn Thưa

Sáng kiến tuổi thơ 2

 
Cây đèn Hoa kỳ thắp dầu hoả ở ta xưa

Ai đã phát minh ra cách lấy giấy tẩm dầu hoả rồi đặt lên các bức ảnh đồ lại quả là cách chơi thật ấn tượng cho tuổi thơ xưa.

Lớn thêm vài tuổi thời này đã có giấy viết và bút chì mổi khi cha mẹ đi làm ở nhà tha hồi mà quậy phá. Tôi thường lấy giấy đem tẩm dầu rồi vẻ đồ lại các hình ảnh mình thích. trong một ngày đang hào hứng lấy giấy ra rồi thó chai dầu hoả cha mẹ tôi biết đã dấu kỷ nhưng tôi vẩn mò ra. Để đem tẩm vào giấy thì ôi thôi dầu đã hết chỉ còn vài giọt mở nắp chai ra mùi dầu vẩn nồng nặc. Như vậy chất dầu vẩn đậm làm cách nào để pha loảng nhiều dầu ra. Tôi liền nghỉ ra một sáng kiến nước nước cùng là chất lỏng mình đổ nước vào để hòa với dầu còn gì nửa? Tôi lấy chai dầu đổ nguyên vào cả nửa chai nước đậy nắp rồi cứ thế cầm chai lắc mạnh ý chừng dầu nước hoà tan với nhau đều hơn. Như vậy có dầu hoà nước để tẩm giấy vẻ, còn nhiều dầu để dùng thắp đèn đở tiền đi mua dầu. Có vậy mà không ai biết sáng kiến này mà làm. Xong đâu đấy tôi lấy giấy đưa dầu trộn nước ra tẩm. Ôi sao tẩm vào giấy không trong ra mà giống y nhúng giấy vào nước. Lấy bút chì vẻ thử thì giấy nhảo ra rách nát hỏng rồi! Chưa kịp thu dọn "chiến trường " ngổn ngang thì bố mẹ về chứng kiến thoảng mùi dầu.

Tối đến cha tôi đưa cây đèn ra thắp sáng thì thấy hết dầu vào lấy chai dầu rót vào, luôn thể ông lấy thêm cây đèn nửa rót luôn. Rồi bật lửa châm đèn: tiếng nổ lách tắt đèn không sáng. Ông nhìn kỷ chai dầu còn lại thì ra là nước lợn cợn vệt dầu. Ông liền rút roi uấn cho tôi một trận với cái sáng kiến ngô nghê lấy nước trộn dầu. Trận đòn cũng đáng cho cái sự ngớ ngẩn trẻ con của tôi.

Lê Văn Thưa

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Tuổi thơ sáng kiến tự làm bút học

 Cái dùi sắt trên mảnh giấy đúng, mà không đó là 
cái bút tuổi thơ tôi sáng tạo để viết lên giấy

   Thực ra khi lớn lên sau này tôi cũng có một số sáng kiến đưa lên báo chí và tham gia dự thi được dư luận quan tâm và đoạt một số giải cao. Tuy nhiên khi rất bé đã có sáng kiến tôi xin kể lại nghe.

Tôi vốn là một đứa trẻ quá nhút nhát như ông cha nói khi đến nơi xa lạ thì lo sợ còn tôi thì: Ở ngay đất nhà của mình mà con chim kêu cũng sợ con cá vùng cũng lo. Do ngọng nói lắp nên tôi hầu như không nói chỉ biết lẻn lút nhìn và quan sát. Trong một dịp nọ tôi đến nhà cạnh chơi thấy 1 anh cầm cái bút rất ngộ viết vẻ... Sao hay vậy một cái que nhỏ màu đen như sợi dây bằng sắt lại có thể viết được trên giấy (thực ra đó là cái bút chì bị bong mất 2 mảnh gỗ chỉ còn lại ruột giửa chì đen mà tôi không hề biết). Về nhà suốt mấy ngày trằn trọc làm sao tạo ra được cái bút như vậy thì tha hồ mà viết vẻ, động thái này đã biểu lộ sự hiếu học từ rất bé. Cuối cùng tôi cũng nghỉ ra cách làm bút, đằng sau nhà có rào dây thép gai chính nó chớ còn đâu nửa chỉ cần một đoạn dây thép gai đem mài nhọn là giống bút anh nhà bên còn gì nửa. Tôi mới rình cho bố ngủ trưa lẻn ra dây thép gai rào sau nhà bẻ trộm. Đây quả là sự thách thức với bàn tay nhỏ 4,5 tuổi làm sao bẻ nổi dây thép gai đôi quấn gai sắc nhọn trong khi không có dụng cụ gì hổ trợ... Với sự kiên trì phải sau 1 tuần mới lấy được đoạn thép gai còn phải loay hoay tháo các gai sắc nhọn ra. Đôi bàn ta rớm máu bị dây cào đâm nhiều chổ. Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhỏm lấy được một đoạn dây thép rồi mài nhọn thành bút như của anh kia. Có bút rồi nhưng lấy giấy đâu ra để viết vẻ, tính mãi mới nhận ra chỉ có mổi loại giấy duy nhất có thể là bao giấy chè gói. Lùng tìm mãi mới bắt gặp 1 bao gói trà bố mới uống hết. Cơ hội được viết vẻ đây rồi nhà không có bàn tôi lên nằm úp bụng trên giường sẳn sàng viết. Vuốt cho phẵng mảnh giấy bao chè rồi thực hành viết vẻ tôi đưa nét bút xuộng xoạc rồi đưa nét bút lên xoẹt giấy chè rách thủng đưa bút đến đâu rách đến đó mà chẵng hề thấy nét chữ nào.

 Ô sao vầy bút giống như anh kia mà lại thế này. Tôi thất vọng không hiểu sao, bao nhiêu công sức cả tuần nay là vô dụng, thành cái trò ngớ ngẩn của tuổi thơ ham được học. cười ra nước mắt!

Lê Văn Thưa

Vẻ đẹp đầm sen