Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

Sáng kiến tuổi thơ 2

 
Cây đèn Hoa kỳ thắp dầu hoả ở ta xưa

Ai đã phát minh ra cách lấy giấy tẩm dầu hoả rồi đặt lên các bức ảnh đồ lại quả là cách chơi thật ấn tượng cho tuổi thơ xưa.

Lớn thêm vài tuổi thời này đã có giấy viết và bút chì mổi khi cha mẹ đi làm ở nhà tha hồi mà quậy phá. Tôi thường lấy giấy đem tẩm dầu rồi vẻ đồ lại các hình ảnh mình thích. trong một ngày đang hào hứng lấy giấy ra rồi thó chai dầu hoả cha mẹ tôi biết đã dấu kỷ nhưng tôi vẩn mò ra. Để đem tẩm vào giấy thì ôi thôi dầu đã hết chỉ còn vài giọt mở nắp chai ra mùi dầu vẩn nồng nặc. Như vậy chất dầu vẩn đậm làm cách nào để pha loảng nhiều dầu ra. Tôi liền nghỉ ra một sáng kiến nước nước cùng là chất lỏng mình đổ nước vào để hòa với dầu còn gì nửa? Tôi lấy chai dầu đổ nguyên vào cả nửa chai nước đậy nắp rồi cứ thế cầm chai lắc mạnh ý chừng dầu nước hoà tan với nhau đều hơn. Như vậy có dầu hoà nước để tẩm giấy vẻ, còn nhiều dầu để dùng thắp đèn đở tiền đi mua dầu. Có vậy mà không ai biết sáng kiến này mà làm. Xong đâu đấy tôi lấy giấy đưa dầu trộn nước ra tẩm. Ôi sao tẩm vào giấy không trong ra mà giống y nhúng giấy vào nước. Lấy bút chì vẻ thử thì giấy nhảo ra rách nát hỏng rồi! Chưa kịp thu dọn "chiến trường " ngổn ngang thì bố mẹ về chứng kiến thoảng mùi dầu.

Tối đến cha tôi đưa cây đèn ra thắp sáng thì thấy hết dầu vào lấy chai dầu rót vào, luôn thể ông lấy thêm cây đèn nửa rót luôn. Rồi bật lửa châm đèn: tiếng nổ lách tắt đèn không sáng. Ông nhìn kỷ chai dầu còn lại thì ra là nước lợn cợn vệt dầu. Ông liền rút roi uấn cho tôi một trận với cái sáng kiến ngô nghê lấy nước trộn dầu. Trận đòn cũng đáng cho cái sự ngớ ngẩn trẻ con của tôi.

Lê Văn Thưa

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Tuổi thơ sáng kiến tự làm bút học

 Cái dùi sắt trên mảnh giấy đúng, mà không đó là 
cái bút tuổi thơ tôi sáng tạo để viết lên giấy

   Thực ra khi lớn lên sau này tôi cũng có một số sáng kiến đưa lên báo chí và tham gia dự thi được dư luận quan tâm và đoạt một số giải cao. Tuy nhiên khi rất bé đã có sáng kiến tôi xin kể lại nghe.

Tôi vốn là một đứa trẻ quá nhút nhát như ông cha nói khi đến nơi xa lạ thì lo sợ còn tôi thì: Ở ngay đất nhà của mình mà con chim kêu cũng sợ con cá vùng cũng lo. Do ngọng nói lắp nên tôi hầu như không nói chỉ biết lẻn lút nhìn và quan sát. Trong một dịp nọ tôi đến nhà cạnh chơi thấy 1 anh cầm cái bút rất ngộ viết vẻ... Sao hay vậy một cái que nhỏ màu đen như sợi dây bằng sắt lại có thể viết được trên giấy (thực ra đó là cái bút chì bị bong mất 2 mảnh gỗ chỉ còn lại ruột giửa chì đen mà tôi không hề biết). Về nhà suốt mấy ngày trằn trọc làm sao tạo ra được cái bút như vậy thì tha hồ mà viết vẻ, động thái này đã biểu lộ sự hiếu học từ rất bé. Cuối cùng tôi cũng nghỉ ra cách làm bút, đằng sau nhà có rào dây thép gai chính nó chớ còn đâu nửa chỉ cần một đoạn dây thép gai đem mài nhọn là giống bút anh nhà bên còn gì nửa. Tôi mới rình cho bố ngủ trưa lẻn ra dây thép gai rào sau nhà bẻ trộm. Đây quả là sự thách thức với bàn tay nhỏ 4,5 tuổi làm sao bẻ nổi dây thép gai đôi quấn gai sắc nhọn trong khi không có dụng cụ gì hổ trợ... Với sự kiên trì phải sau 1 tuần mới lấy được đoạn thép gai còn phải loay hoay tháo các gai sắc nhọn ra. Đôi bàn ta rớm máu bị dây cào đâm nhiều chổ. Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhỏm lấy được một đoạn dây thép rồi mài nhọn thành bút như của anh kia. Có bút rồi nhưng lấy giấy đâu ra để viết vẻ, tính mãi mới nhận ra chỉ có mổi loại giấy duy nhất có thể là bao giấy chè gói. Lùng tìm mãi mới bắt gặp 1 bao gói trà bố mới uống hết. Cơ hội được viết vẻ đây rồi nhà không có bàn tôi lên nằm úp bụng trên giường sẳn sàng viết. Vuốt cho phẵng mảnh giấy bao chè rồi thực hành viết vẻ tôi đưa nét bút xuộng xoạc rồi đưa nét bút lên xoẹt giấy chè rách thủng đưa bút đến đâu rách đến đó mà chẵng hề thấy nét chữ nào.

 Ô sao vầy bút giống như anh kia mà lại thế này. Tôi thất vọng không hiểu sao, bao nhiêu công sức cả tuần nay là vô dụng, thành cái trò ngớ ngẩn của tuổi thơ ham được học. cười ra nước mắt!

Lê Văn Thưa

Vẻ đẹp đầm sen


 

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

nước xanh cát trắng biển Đồng hới Quảng bình

Thực ra video này tôi có ý quảng bá cho du lịch Đồng hới Quảng bình, cái tít đầu đề đã nói lên rồi. Mặc dù bệnh tật cũng mò đến bãi tắm biển Đồng hới để quay phim chụp ảnh ngày đầu mùa tắm. Bãi tắm mênh mông chỉ có mổi một ông già mang máy ảnh chuyên nghiệp chỉ mổi việc quay phim chụp ảnh. Xong về tranh thủ dựng phim ngay sáng thứ 2 hôm qua khoảng 10 giờ phim được đưa lên Yotube. Ban đầu cũng chỉ vài chục lượt xem. Nhưng từ 17 giờ cho đến 21 giờ cùng ngày có hơn 250 lượt xem chỉ trong 4 giờ. Quá bất ngờ khi khá nhiều người đã quan tâm thật chẳng bỏ công dù chỉ là người vô danh tôi cũng đã góp phần quãng bá du lịch tắm biển Đồng hới Quảng bình xin cám ơn mọi người.