Một số hình ảnh của con ở Hà nội thời đó
Chuyện không
ngờ là đứa con đầu vào đại học tôi đã trực tiếp liên hệ dù không ưu tiên gì vẩn
được 1 suất nội trú mà nhiều người khác mơ cũng không thể. Cái quan trọng là
túi tiền nó tiết kiệm cho gia đình đến hàng trăm triệu đồng qua 4,5 năm đại học.
Sinh viên đi học mà được
nhận vào nội trú thì chẵng khác gì cho không tiền ở, mà lại không phải đi lại
khó khăn tắc đường.
Nhưng đây mới đi vào câu chuyên chính
đứa con gái thứ 2 vào Học viện ngân hàng cũng là một trường điểm thời đó. Học
viên ngân hàng nằm trên đường Chùa Bộc ai đã từng biết Hà nội vào khoảng những
năm 2010 về trước thì hiểu ngay cái độ ùn tắc hàng đầu Hà nội chính là đường
Chùa Bộc. Con gái tôi nhập trường tôi từng đến liên hệ ở nội trú nhưng vô hiệu
bởi áp lực ở nội trú của mọi sinh viên là 100 % vì tắc đường. Trường hợp như
con tôi thì không thể mơ vào nội trú, đành phải thuê phòng trọ lại rất xa trường.
Cháu chỉ qua một thời gian ngắn đã gặp phải bao khó khăn đó là đến trường bao
giờ cũng muộn. Nơi trọ liên tục bị mất mát ngay cả quần áo cũng bị lấy cắp. Thế
này thì quá là khó khăn thân gái dặm đường, tôi mải suy nghỉ lo lắng cho con biết
làm cách nào? Sau nhiều ngày suy nghỉ chỉ một cách duy nhất đó là làm sao được
vào ở nội trú của trường. Một người dân đen quê mùa như tôi làm sao đây? Có lẻ
khi quá khó mới ló cái khôn. Tôi bắt tay viết, hồi đó tôi đã dùng máy tính mình
viết cái gì gửi cho ai...? Sau đó tôi đem đi in rồi cho vào bì chuyển phát
nhanh kính gửi đến chính:
Giám đốc Học viện Ngân hàng... Trong phạm vi của nhà trường cái việc phòng ốc nội
trú chỉ là việc sự vụ cỏn con có nhân viên đảm trách. Chứ ai đâu đi kiến nghị
nhờ đến tận giám đốc nhà trường lo cho vụ này. Nhưng cũng may mình là người dân
dính phải cái sự ngù ngờ chắc chẵng ai chê cả nên mới làm liều.
Tôi gửi thư chưa đến 1 tuần sau con gái tôi điện về
báo tin: con được chính người phụ trách phòng nội trú của trường thông báo cho con ưu tiên được tự chọn
chổ nội trú. Bình tỉnh lại tôi mới nghỉ ông Giám đốc nhà trường thực ra không
thể đọc hết mà biết đây là thư xin chổ nội trú. Thế là ông gọi thẵng cho người phụ trách giải quyết mà không giải thích gì. Còn người phụ trách phòng nội trú của
trường không rỏ con cái nhà ai mà chính vị giám đốc nhà trường chỉ thị thì đích
thị không con ông cháu cha thì cũng là người nhà giám đốc…
Xin cám ơn vị Giám đốc
và cũng phải cám ơn số phận may mắn, bởi tôi dám nghỉ dám làm mà được việc còn
nhiều người muốn mà không thể hoặc họ không dám. 2 đứa con vào đại học thì cả 2
đều ở nội trú cho đến khi ra trường làm lợi cho gia đình trăm triệu đồng.
Lê Văn Thưa
















































