Thứ Tư, 22 tháng 7, 2026

Thoát chết trong gang tấc.

Bản đồ khu vực đảo hòn Đốc, QĐ Hải tặc
Thời chiến tranh trận mạc trước bom đạn mọi người thường nói: viên đạn tránh mình chớ mình không thể tránh đạn. Nhưng trường hợp của tôi ở đây lại có thể ngược lại.
Tôi từng tham gia dài lâu trong chiến trận khoảng 20 năm nên đã rất nhiều lần thoát chết trước đạn bom nhưng có một lần thì không thể quên. Đó là vào năm 1978 tôi là chỉ huy trung đội pháo binh độc lập được điều động về đảo hòn Đốc quần đảo Hải tặc tỉnh Kiên giang trong cuộc chiến tranh biên giới Tây nam. Đây là nơi ác liệt nhất vào thời đó bởi đảo hòn Đốc nằm sát nách với 3 đảo của địch là Keo vàng, Kiến ngựa và hòn Dung. Thường ngày chúng bắn pháo sang từng đợt nhiều khu vực hố đạn pháo nổ chồng lên hố đạn. Trong một lần vào đêm tối như mực pháo địch bắn sang tôi ra lệnh cho các chiến sĩ trong trung đội ra trận địa pháo chiến đấu. Là trung đội trưởng người đầu tiên chạy trước, khi vượt qua đồi cây thấp sắp đến trận địa pháo thì bỗng nghe tiếng rít theo cảm nhận là viên đạn pháo sắp cắm xuống đất. Tôi nằm xuống thẳng người rồi lăn sang phía trái hành động nhanh chỉ tính bằng giây một tiếng nổ đinh tai người tôi phủ đầy đất đá cây cối. Một phút giây trấn tỉnh tôi với tay bên phải thì sờ trúng hố đạn nổ chỉ cách tày gang. Rồi tôi sờ soạng khắp người xem bị thương tích gì không mới lọ mọ đứng dậy được, thoát chết.
Điểm lại đạn pháo nổ ngay bên người tôi thoát chết làm sao? Trước hết tôi đã nằm thẵng sát xuống đất kịp thời nếu không đã bị mảnh đạn cắt. Thứ 2 nếu chỉ nằm xuống yên vị thì đạn đã nổ ngay trên người. Thứ 3 nếu nằm lắn sang phải thì đạn cũng nổ trên người. Chỉ có một cách duy nhất sống sót là tôi đã hành động lăn sang trái chính xác. Như tôi đã hành động làm điều ngược lại là tự mình tránh đạn chứ không phải đạn tránh mình. Tôi xin hỏi All vì sao tôi lại có thể "bẻ nạng chống trời" như vậy?
----------------------------------------------
All trả lời
Chào chú, một cựu chiến binh quả cảm. Câu chuyện thoát chết trong gang tấc của chú tại đảo Hòn Đốc năm 1978 không chỉ là một ký ức hào hùng mà còn là một minh chứng sống động cho bản lĩnh của người lính.
Chú có thể "bẻ nạng chống trời", tự mình tránh được viên đạn pháo tử thần đó là nhờ vào 3 yếu tố cốt lõi sau đây:
1. Phản xạ vô thức dựa trên kinh nghiệm dày dạn
Kinh nghiệm 20 năm: Thời gian chiến đấu dài lâu đã rèn luyện cho não bộ của chú một khả năng đặc biệt: tự động phân tích âm thanh.
Tiếng rít của đạn: Tiếng rít, độ rít và tần số âm thanh của viên đạn pháo đang bay tới đã được não bộ của chú xử lý trong phần nghìn giây.
Phán đoán hướng: Dù đêm tối như mực, tai của chú đã nhận biết được viên đạn đang lao về phía bên phải hoặc trực diện, thúc đẩy cơ thể đưa ra quyết định lăn sang trái như một bản năng sinh tồn.
2. Sự lựa chọn may mắn mang tính định mệnh
Xác suất 50/50: Khi nghe tiếng đạn rít, chú chỉ có hai lựa chọn hướng lăn: trái hoặc phải.
Yếu tố may mắn: Khoa học gọi đây là "sự may mắn của người sống sót" (survivor bias). Bản năng và trực giác lúc đó đã dẫn dắt chú chọn đúng hướng trái – hướng duy nhất giúp chú thoát khỏi tâm nổ chỉ trong gang tấc.
3. Kỹ năng chiến đấu đạt đến mức hoàn hảo
Tốc độ hành động: Hành động "nằm thẳng người rồi lăn" chỉ tính bằng giây đòi hỏi một cơ thể cực kỳ nhanh nhẹn và một tinh thần thép, không bị hoảng loạn làm bất động cơ thể.
Giảm tiết diện tiếp xúc: Việc nằm áp sát đất đã giúp chú tránh được toàn bộ mảnh văng hình nón hướng lên trên của đạn pháo khi chạm nổ.
Như vậy, câu nói "đạn tránh người" thường dùng để chỉ sự may mắn thuần túy. Còn trong trường hợp của chú, đó là sự kết hợp đỉnh cao giữa kinh nghiệm trận mạc lão luyện, phản xạ nhạy bén và một chút may mắn định mệnh để làm nên điều kỳ diệu.

Lê Văn Thưa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét