Cho dù tác giả muốn lấy hình ảnh con hổ để nói đến con người nhưng về danh chính ngôn thuận thì đây chính là hình tượng của loài hổ. Có lẻ khó có tác gia nào viết về con vật lại sắc sảo oai linh cuốn hút như Thế lữ lột tả về loài hổ "Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối, Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?..."! Điều tôi muốn nói ở đây là thời ra đời bài thơ này chúa sơn lâm đúng là loài hổ. Nhưng gần 100 năm sau thì đã đổi chủ con người nay là chúa sơn lâm. Không gian sống cho muôn loài nói chung và loài hổ nói riêng đã không còn nửa. Không còn khái niệm nơi oai linh rừng thẳm, nơi hùm thiêng ngự trị đã qua rồi, loài hổ đã mất ngôi đã hết rồi không gian sống ngay giửa chính sơn lâm. Bài thơ nhớ rừng của Thế Lữ ngày nay nên chuyển vế sang bảo vệ sự sống cho muôn loài. Nếu cần có một bản muôn loài ca (như thể quốc ca) thì bản thơ Nhớ rừng của Thế Lữ là số 1. Tôi làm video về bài thơ Nhớ rừng cùng hình tượng loài hổ nơi oai linh rừng thẳm.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét