Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2020
Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2020
Thứ Ba, 25 tháng 8, 2020
Thứ Hai, 24 tháng 8, 2020
Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2020
Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2020
TUỔI THƠ KHỐN KHỔ
Vâng có thể tôi đã sinh nhầm thế kỷ tuổi thơ lớn lên bằng cơm mem, ốm đau không thuốc thang bệnh viện… Lại còn rước hết các cuộc chiến tranh gần 20 đánh giặc qua suốt thời trai trẻ. Với thể chất yếu kém lại sống phải thời cảnh đói nghèo nên mắc không biết bao nhiêu là tật bệnh. Cái chết đã bao phen thách thức lại không thể khuất phục trước một cơ thể bệnh tật ốm yếu. Khi ra đường tôi vẩn còn nhớ nhiều người lớn vào thời đó từng ái ngại nhận xét: Thằng nầy người nó nhìn cứ như một bộ khung xương. Vâng tự đấu tranh với bệnh tật để sinh tồn chứ không hề có thuốc thang chửa trị vào thời đó. Đây như thể là hiện thân của chọn lọc tự nhiên tự đấu tranh để mà sống hay là chết cứ bám riết lấy tôi suốt những năm đầu đời, cả về sau nửa. Sau đây là một số mẩu chuyện mà tôi còn nhớ từ tuổi thơ.
1) 1) Hù dọa chơi cũng thành trọng bệnh
-Khoảng 4,5 tuổi đứa trẻ
nào không muốn bám theo cha mẹ tôi cũng vậy. Biết được cha tôi cuốc ở một thửa
ruộng ven làng nên tôi tự tìm đến với cha. Khi tôi đi gần đến nơi thì bỗng gặp
phải một ông già rất đáng sợ, bọn trẻ trong làng đứa nào cũng phải sợ nhưng tôi
là đứa khiếp sợ nhất. Tôi quay người bỏ chạy, thấy ông có sẳn dây thừng trên
tay còn làm bộ bắt trói thế là tôi quéo chân ngả gục xuống luôn! May sao cha tôi phát hiện được mới
bế tôi về, lần khiếp sợ đó tôi bị một trận ốm nhừ tử nằm liệt suốt cả tháng trời!
-Trong một lần ăn mít tôi nuốt nhầm một hạt mít vào
bụng rồi lo lắng kêu lên: -Ối hạt mít vào bụng mất rồi? Mấy người lớn ở đó liền
dọa luôn: -Hạt mít mà vào trong bụng ha là nó lên cơn (cây) ở trỏng luôn đó. Tưởng
đúng là thế thật lúc đó tôi lo hết hồn, cứ thế ngày này qua ngày khác lặng lẻ
lo âu không biết hạt mít lúc nào mọc cây trong bụng. Thấy cây mít trong vườn nó
to cao đến vầy bụng mình chịu chi nổi?! Đang bổi hổi lo lắng thì tôi lại ngẩu
nhiên bị bệnh sốt rét. Nằm sốt lạnh run cầm cập mạ tôi vào chăm sóc, bà sờ tay
lên trán tôi miệng lẩm bẩm: -Lên cơn sốt rồi. Sau đó bà ra ngoài tôi nghe rỏ mạ
tôi nói với cha tôi ngoài đó: Thằng con đang lên cơn. Chỉ cần nghe có thế tôi
như muốn sụp đỗ vậy là nuốt nhầm hạt mít nay nó mọc lên cây trong bụng tôi rồi!
Tiếng phổ thông gọi cây thì tiếng miền Trung gọi là cơn đó là sự nhầm lẩn tai hại giửa cơn và cây để trùng với lên cơn sốt! Tôi khóc tức tưởi vì tin cây mít đang mọc
trong bụng bệnh sốt rét của tôi càng thêm trầm trọng vì lo.
Đúng là chuyện cười đùa của người lớn lại thành nổi khốn đốn cho trẻ thơ. Tiếc rằng người lớn không ai tâm lý để hiểu ra sự khờ dại trẻ con mà tôi phải sống trong hoang mang ngớ ngẩn đó.
2) 2) Đầu lộn ngược xuống đất
Tôi đang lúc bị ốm nặng thì gặp lụt lớn. Nhà
tôi thời đó chỉ là một túp lều
tranh nhỏ cha mạ tôi phải lo di chuyển mọi người trong
gia đình sang ngôi nhà nhóm nhà hội họp của thôn ở cạnh nhà. Rồi cả nhà leo lên sàn cũng
may có mấy tấm ván mà ngồi.
Tôi đau yếu đầu óc mụ mẩm lại phải hay đi tiểu
không hiểu sao tôi vẩn có thể tự
đi mà không ai dìu. Lần bước trên mấy tấm ván gác cheo leo
trên sàn cao hàng mét để lần ra chổ đứng tiểu xuống nền nhà dưới đó nước lụt đã
ngập. Mổi lần như thế tôi thấy sao đầu mình đang lộn xuống đất còn chân
thì quay lên trời. Đó là cái cảm giác kỳ ảo đầy kinh hải không gian trời đất hoàn toàn đảo lộn mà sao tôi không bị ngã nhào xuống
đất? Cái cảm giác và sự may mắn kỳ lạ đó cho đến nay tôi vẩn không thể giải thích.
3) 3) Mạ ơi tắm rửa cho con, đi!
Hết trận ốm này đến trận khác nhưng đây
là trận ốm lâu nhất và nặng nhất. Tôi bị bệnh nằm liệt gường mạ tôi tìm hết
cách chửa trị ấy là các bài thuốc dân gian cây cỏ quanh nhà. Mà không hề thuyên
giảm tôi chỉ còn là một bộ xương nằm thoi thóp, mạ tôi buồn khổ bất lực nhìn
tôi không biết có cách gì để cứu con.
Bỗng một hôm mạ tôi nghe tiếng yếu
ớt của tôi cất lên sau bao lâu tưởng như đã câm lặng:
- Mạ ơi hôm nay phải tắm rửa cho con, để con
đi! -Mạ tôi
sau này kể lại
Mạ tôi nghe mà chết lặng
người, đây là lời trăng trối của đứa con. Mạ tôi hốt hoảng nói lại với cha tôi
rồi cả 2 cha mạ đi hỏi các bà con và những người cao niên trong xóm về bệnh
tình tôi. Cùng tham khảo ý kiến mọi người có cách gì: Còn nước còn tát không?
Cuối cùng đi đến thống nhất chỉ bằng cách là phải cầu khấn cha tôi là người vốn
không ưa việc này nhưng cũng nghe theo.
Mọi người nói rằng ở nhà nhóm của
thôn có bàn thờ Thổ công xuân thu nhị kỳ hay ngày rằm thôn đều cúng tế. Mấy sáp
nhỏ trong đó có tôi thường ra đó chơi phá tấm che bằng cót chui vào trong bàn
thờ chơi trốn tìm hay lấy đồ thờ cúng ra chơi nên bị ngài quở bắt. Cha tôi nghe
theo mua ít hương hoa đến bàn thờ nhà nhóm thôn thành tâm cầu khấn xin Thổ công
chư vị tha cho đứa con còn non dại lổi lầm.
Không biết có phải đã linh ứng
sau lần cầu khấn đó của cha tôi mà bệnh tình của tôi tự nhiên có dấu hiệu chuyển
biến. Dần dần khá hơn rồi tiến đến khỏi bệnh mà không có thuốc thang gì. Phải
chăng thần linh ở thôn làng này đã cứu sống tôi, tiếc rằng nhà nhóm thôn sau đó
do chiến tranh đã phá đi. Nhà thôn sau này làm mới không có nơi thờ thần làng nửa
chỉ thờ ảnh Bác Hồ!
4) 4) Bệnh mày đay
Cho đến ngày nay tôi vẩn nghe có loại bệnh mày đay nhưng chưa bao giờ gặp người mang bệnh tương tự này. Suốt quảng đời tuổi thơ tôi bệnh mày đay luôn là nổi ám ảnh suốt trong mùa đông xuân. Khắp cơ thể nổi mẩn lớn thì như đồng xu nhỏ thì như hạt đậu ngứa ngáy khó chịu. Hoặc gây ho hay đau bụng khi bị lặm vào trong. Rất kỵ gió và nước hay độ ẩm cao. Suốt vào mùa đông xuân hầu như tôi ở quanh xó bếp chỉ có hơi ấm của lửa mới giảm bớt con bệnh mày đay này. Tôi như thể bị cầm tù ngay ở tuổi thơ bay nhảy. Nhìn các bạn cùng trang lứa ngoài kia đang líu lo chạy nhảy mà héo hắt lòng. Sao mình khốn khổ thế này biết bao giờ làm sao mình khoát khỏi sẻ sung sướng biết bao. Với bệnh dị ứng thời tiết này đến thời hiên đại nay cũng khó tìm thuốc chửa. May sao khi đến tuổi trưởng thành con bệnh này tự nhiên biến mất không bao giờ còn xuất hiện nửa đây cũng là chuyện lạ.
5) 5) Bị hóc xương gà nhờ thầy lang cứu chữa (có bài riêng)
6) 6) Bệnh nói lắp (Cà lăm)
Trẻ con nói lắp chỉ là việc nhỏ nhưng với tôi nói lắp lại có bài
ví như câu nói sau: - Con con con on on on... Đoi đoi ói ói ói… bụng ụ ụng ụng ụng…
Cứ như súng liên thanh gặp phải nổ đạn xịt. Chẵng ai hiểu nối muốn nói gì tôi
biết mà cố hết sức nhưng cái đầu và cổ họng lại đánh lộn nhau. Cái đầu đưa ra từ
muốn nói còn cái cỗ cứ ậm ờ chẵng thể nói ra. Phải hơn 10 tuổi tôi mới có cơ nói thửa.
Tôi lớn lên đúng thời kỳ đầu vào HTX nông nghiệp
cái thời với khẩu hiệu: HTX là nhà xã viên là chủ sướng ghê! Nghề đi chăn trâu
là dành cho sáp trẻ tôi đóng góp trong số này. Chỉ trong khoảng 3 năm đi chăn
trâu mà tôi đã gặp những tai họa hiếm ai như vậy.
a)
Gãy tay
Khi còn nhỏ theo chân anh cả đi chăn trâu tôi thích được cỡi
trâu lắm. Một lần cơ hội thấy con trâu đứng dưới một bờ cao tôi muốn nhảy lên
lưng để cưởi. Liền leo lên bờ nhảy một phát không ngờ vượt khỏi rơi xuống sang
bên kia con trâu! May là không bị vở đầu nhưng, khi cố đứng lên một cánh tay
sao ngắn hẳn. Anh tôi chạy đến tôi cố giơ tay ơ ơ sao thế này một cánh tay
trông như cái giằng xay nó gãy vuông góc giửa cánh tay? Anh tôi liền cầm lấy đầu
bàn tay đó kéo một phát nó thẵng ra tôi khóc như xé, may sao cánh tay đó không
bị đứt lìa ra, dại dột!
Cha tôi liền đưa đến một ông thầy lang có tên
là ông Trẹo làng Trung ông ấy nắn bóp sửa sang cân chỉnh cho 2 cánh tay dài bằng
nhau. Rồi bôi lên cánh tay bị gãy một lớp hồ trắng nhầy nhầy rồi cuộn một lớp
giấy bổi, sau đó treo lên cỗ một sợi dây thế là xong. Chẵng có thuốc thang
gì.
Tôi về nhà vẩn cứ chạy nhảy bình thường thế rồi lại bị ngã,
cánh tay lại bị gãy một lần nửa! Lại phải quay trở lại ông thầy lang ông phải
làm lại như lần trước. Rồi sau đó cánh tay tôi lành lặn trở lại bình thường còn
khỏe hơn cánh tay không bị gãy mới lạ. Tôi cảm nhận rằng khoa học thời hiện đại
ngày nay khi mà đã có đầy đủ mọi phương tiện, lại xử lý gẩy xương không thể bằng
ông thầy lang miệt vườn thời xưa. Vừa đơn giản nhẹ nhàng tốn ít thời gian chẵng
phải thuốc thang phương tiện cầu kỳ mà rất hiệu quả. Đây là điều thật khó giải
thích.
Tuổi thơ đi chăn trâu ở làng quê tôi có khác đó
là suốt ngày cởi hay nằm trên lưng trâu bởi không có bãi chăn thả. Nên mùi vị của
trâu và người luôn là một đặc biệt trong mùa nắng nóng. “Ai bảo chăn trâu là khổ…”
vâng.
Có lần cho trâu đi gặm
cỏ trên bờ ruộng một mình, gặp phải một đoạn lở khá rộng. Con trâu đực to khỏe
bỗng lồng lên nhảy qua đoạn đó tôi bất ngờ bay khỏi lưng trâu rơi bịt xuống đất,
bất tỉnh.... Khi lơ mơ tỉnh lại tôi cố bò dậy nhưng có cái gì đó khác lạ trong
ngực. Tôi cố ú ớ kêu lên nhưng hoàn toàn bất lực dù đã cố hết mình, mất tiếng!?
Tôi hoang mang nhìn quanh cánh đồng không một bóng người. Con trâu bỏ tôi đi gặm
cỏ một khoảng xa tôi cố gượng ngồi, mà sao lại mất tiếng làm sao có tiếng trở lại
đây. Tình trạng mất tiếng này có ai đã từng gặp trong đời chưa? Không biết thời
gian bao lâu cuối cùng rồi cũng giằng hắng được. Tôi lảo đảo đứng lên bước đến
với con trâu rồi cố trèo lên lưng nó.
Rồi đâu lại vào đó
tôi lại tiếp tục cho trâu đi gặm cỏ như không hề có chuyện gì xẩy ra thật lạ.
Và rồi tôi cũng chưa bao giờ kể cho ai câu chuyện ngã trâu mất tiếng xuýt chết
đó.
Đi chăn trâu cả lũ bạn chăn trâu xuống sông tắm
tôi chưa biết bơi cũng theo sát. Đang say mê vùng vẩy bỗng tôi bị sa vào một chổ
sâu. Tôi chới với ngụp lặn hoảng loạn trong nước chẵng ai biết để cứu.
Tôi đã uống đầy bụng
nước người đã chuyển sang trạng thái như nằm mơ tuy nhiên vẩn còn ở thế đứng lừng
chừng trong nước. Trong lúc mấy đứa bạn đang vô tư kia vẩy vùng nô đùa bơi lặn
tứ túng. Bỗng nhiên một đứa vô tình hay cố tình trêu chọc lao đúng vào người
tôi làm tôi dịch chuyển đi một bước – Cứu mạng. Chỉ cần có thế chân tôi bỗng đạp
xuống vùng đáy cạn hơn đầu nhô khỏi mặt nước, thoát chết! Tất cả số bạn tắm đó
không đứa nào biết rằng tôi đã gặp nạn và thoát nạn. Lúc lên bờ tôi như người mất
hồn loáng choáng như kẻ say rượu đó là hậu quả của sặc nước và bị ngạt thở khá
lâu. Nhường như lúc này tôi không phải là người mà là con rối chăn trâu đầu trống
rỗng. Vẩn cứ theo trâu theo bạn chăn trâu đến điểm cho trâu đằm. Rồi ngồi vô hồn
cạnh một nhà máy bơm nước ngoài đồng. (Vị trí nhà máy bơm nước này khoảng 60
năm qua nay vẩn còn nguyên)
Ở đây đã xẩy ra một
chuyện lạ đến nay tôi mới thổ lộ mà ký ức trẻ thơ đã chứng kiến không thể quên.
Bỗng thấy một con quạ đen từ đâu bay đến đỗ ngay trên nhà bơm nước rất gần với
tôi, bình thường không con chim nào dám đậu gần như vậy. Con quạ lông lá xơ xác
lại bị ướt sũng những giọt nước từ trên lông nhỏ giọt xuống. Có cái gì đó tương
đồng như hình ảnh chính tôi mới thoát chết đuối lên. Rồi con quạ cũng bay đi
đâu mất. Điều kỳ lạ là ngay lúc đó tôi trở lại tỉnh táo không còn u mê như mơ
ngủ nửa?
Suýt bị chết đuối
mà chẵng ai biết để cứu, đến khi thoát chết cũng chẵng ai hay để đưa đi cấp cứu.
Tôi lặng lẻ như thế mình tôi, cả gia đình tôi và mọi người không hề ai biết. Những
thách thức kể cả tính mạng khi trẻ nhỏ buộc phải đi chăn trâu để kiếm sống.
d)
Bắt rận:
Thời chăn trâu có thời điểm trên người tôi có hàng trăm đến hàng ngàn con rận
hút máu tôi mà không biết. Đã
có một bài riêng về chuyện này.
Thế đó với Tuổi thơ khốn khổ đó là ký ức may mắn còn ưu giử
lại của tôi. Hết đối mặt với mọi bệnh tật không thuốc thang bệnh viện. Lại tiếp
đến những tai họa không lường đi suốt tuổi thơ tôi. Chỉ nhờ vào số mạng và sự
may mắn nào đó cuộc sống của con người vào thời đó thật đơn giản, thật tự
nhiên. Tự nhiên như vốn có trên trái đất này con người cùng muôn loài được sinh
ra tự đấu tranh để sinh tồn. Nếu như được lựa chọn cách sống trở lại với tuổi
thơ thì tôi vẩn cứ chọn tuổi thơ đầy thách thức khổ ải bệnh tật mà tôi từng trải.
Đó mới chính là sự công bằng vượt qua mọi thách thức tồn tại hay không tồn tại
trong quy luật tự nhiên đấu tranh và sinh tồn.
Lê Văn Thưa
Bí ẩn thầy lang miệt vườn xưa chữa hóc xương
Người xưa rất lo ngại nếu bị mắc xương gà bởi xương gà là thứ
cứng sắc nhọn rất có hại dường như là vô phương cứu chữa vì chưa có bệnh viện!
Tuổi thơ tôi đã vướng phải điều đáng lo này bị hóc xương gà đã sau mấy ngày
không thể ăn được.
Trong dân gian thì có rất nhiều cách chửa mắc xương nhưng không
phải những mẹo đơn thuần này. Khi cha mẹ tôi đang cuống lên thì cũng có được
tin rằng ở thôn Trúc ly ngay trong xã nhà có một thầy lang vườn nghe nói ông chữa
được nhiều người bị hóc xương. Đây là dịp tôi xin chuyển tải đến với mọi người
câu chuyên này, đây là một cách chửa bệnh lạ thời cổ xưa mà lịch sử nhân loại
chưa ghi nhận hay chưa biết đến. Cha tôi đi mời thầy và ông thầy lang đã nhận lời
đến ngay. Thầy đến nhà bảo tôi ngồi ngay giửa nhà rồi thầy ngỏ ý có 2 cách chửa,
khi nhìn tôi thầy đánh giá chỉ bằng cách đơn giản ở tại nhà, cách khác là thầy
phải leo lên mái nhà. Sau khi thầy thắp mấy que nhang khấn vái gì đó thầy bảo đội
cho tôi cái nón. Rồi nhắc tôi khi nào nghe thầy kêu tên thì dạ. Thầy cầm một bát
nước lã đứng bên tôi rồi thầy gọi tên, tôi: -Dạ; thầy hô tiếp: -Xuống, rồi đỗ
ngay bát nước lã lên nón trên đầu tôi. Kỳ lạ thay một cảm giác nuốt xuất hiện
trong cỗ họng tôi như nuốt xuống một miếng ăn bình thường cảm giác rất rỏ ràng
từ từ trôi xuống bụng. Ngay sau đó tôi thấy cỗ thông không còn vướng mắc nửa và
rồi tôi ăn uống bình thường.
Tuy nhiên vài ngày sau mặc dù ăn uống không việc
gì nhưng cứ có cảm giác cái gì đó vướng vướng ở cỗ. Cứ nghỉ chắc xương chưa xuống
hết nên cha tôi đi mời thầy một lần nửa, thầy không nề hà đến ngay. Lần này thầy
chuyển sang cách chửa trị khác. Tôi vẩn ngồi giửa nhà (giửa mái nhà không phải ở
nóc) rồi thầy trèo lên mái nhà ngay trên đầu tôi thầy gở tranh lợp ra thũng xuống
một khoảng nhỏ. Thầy làm phép giống y như lần trước chỉ khác thầy đỗ bát nước lã
từ trên mái nhà xuống tôi dưới nền nhà. Tôi lại có cảm giác nuốt cũng như lần
trước không khác gì.
Điều đáng nói thầy không hề nhận tiền công thầy nói đây là
việc làm phúc, khi hành nghề thầy lại phải cuốc bộ đến tận nhà bệnh nhân dù xa
hàng cây số! Khốn nổi thời đó không có món gì đễ làm quà cho thầy mà hẳn là nếu
có thầy cũng sẻ không bao giờ nhận.
Cho đến mãi sau này khi tôi lớn lên đủ nhận
thức mới hiểu ra rằng tôi đã làm khó cho thầy chửa hóc xương cho tôi, phải quay
lại lần hai. Bởi chỉ cần chửa lần đầu là đã hiệu quả, chỉ vì cái xương hóc khá
lớn khi mắc và khi trôi xuống nó đã gây xây xát chút đĩnh trong cỗ họng. Nên gây
ra sưng thậm chí là viêm sau một thời gian nhất định mới lành là đương nhiên.
Như trên tôi đã nói: lịch sử nhân loại chưa ghi nhận đến cách
chửa bệnh cỗ xưa này. Đơn giản, hiệu quả không cần đến thuốc men dụng cụ đây là
điều kỳ lạ như thần thông biến hóa chuyện cỗ tích. Lại là sự thật mà tôi được
may mắn là nhân chứng.
Từ đó đến nay đã hơn 60 năm con người đã đi
đến các đĩnh cao trí tuệ của nhân loại. Vì sao không thể kế thừa sáng tạo hơn cái
cách chửa bệnh không cần tiếp xúc, chỉ tốn 1 bát nước lã? Vâng bát nước lã cũng
là tốn kém nếu ở nơi khan hiếm quê tôi lại dư thừa. Có thể người ta sẻ qui cho ông
thầy lang này đã dùng đến thuật pháp mê tinh dị đoan nào đó chửa bệnh. Vậy thì đã
sao khi mà kết quả cuối cùng bệnh nhân lành bệnh một cách nhẹ nhàng nhanh chóng
không hề tốn kém gì. Chửa bệnh chỉ bằng 1 bát nước lã nghe cứ như là sự giểu cợt
đây mới là điều đáng bàn cải và suy ngẩm đến. Phải chăng lý thuyết về “Hiệu ứng
cánh bướm” mà khoa học ngày nay đã đặt ra và đang nghiên cứu đến. Tên gọi là lý
thuyết hổn loạn “Chỉ cần một con bướm đập cánh ở Brazil có thể gây ra một
cơn lốc xoáy ở Texas”. Thì người Việt xưa tận nơi thôn quê nghèo khó lạc hậu
đã biết tác động vào kênh điều khiển nào đó ở con người dùng nó để chửa bệnh? Nếu
không dựa vào lý thuyết “Hiệu ứng cánh bướm” hay đại loại như vậy để
nhìn nhận về cách chửa bệnh xưa. Thì không có cách nào lý giải được vì sao một ông
thầy lang miệt vườn làm được cái mà khoa học ngày nay không thể hay
chứng minh được cách làm của người xưa?
Trớ trêu thay ông thầy lang đó tôi lại chẵng biết tên bởi từ
khi tôi mới năm bảy tuổi và rồi cũng chẵng ai nhớ hay nhắc đến ông thời gian đã
xóa nhòa đi tất cả. Chắc ông thầy lang cũng muốn như vậy sinh ra từ cát bụi chết
đi cũng thành cát bụi đó là cái triết lý của vạn vật tự nhiên. Thiên tài
là một danh từ, nhưng thiên tai không thể chỉ dành riêng cho các nhà chính
trị, quân sự, khoa học. Định nghĩa rằng: Thiên tài thường gắn liền với
những thành tựu chưa từng thấy bao giờ. Vâng theo tôi ông thầy lang không
biết tên này đã: “gắn liền với thành tựu chưa từng thấy bao giờ”. Bởi cách chửa
bệnh kỳ diệu của ông cho đến ngày nay không ai có thể làm được thì đó chỉ là
Thiên tài. Thế vẩn chưa là đủ ông từng có thể đã chửa bệnh cứu sống cho hàng trăm
hàng ngàn con bệnh ở miền quê khi chưa có bệnh viện. Cả hàng trăm hàng ngàn người
bệnh đó không phải tốn 1 đồng xu nào cho chi phí. Bởi phương châm của người thầy
lang này đi chửa bệnh là làm phúc đức, cứ mặc nhiên cho bản thân và gia đình sống
trong thiếu thốn nghèo khổ với cuộc đời. Đây là sự Vĩ đại một thầy lang miệt vườn
hội đủ Thiên tài và Vĩ đại như thế đấy. Kính cẩn với linh hồn của một người thầy
lang xưa đã sinh ra từ cát bụi chết đi cũng thành cát bụi này.
Lê Văn Thưa

