Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Tâm sự của người tuổi Nhâm thìn

   Đời người không ai sống đến 120 tuổi để có 2 lần trùng với can tuổi của mình. Bởi vậy hầu hết đời người chỉ có một lần duy nhất lúc 61 tuổi (Thực ra là 60 tuổi) là trùng với can và tuổi của mình lúc sinh ra đây chính một sự kiện trọng đại đối với người có phong tục tập quán tính theo thời gian âm lịch.
    Theo sách cỗ truyền lại, những nhà kinh dịch, những nhà chiêm tinh và đông đảo người dân rất quan tâm đến tuổi Nhâm thìn, trong thực tế tuổi nhâm thìn đã thể hiện nhiều người thành đạt. Theo quan niệm tuổi Thìn được xem là tuổi cao sang mà can Nhâm lại nằm trong quan niệm truyền đời trai "Đinh Nhâm Quí Giáp" thì tài. Điều may mắn tôi cũng chính là người sinh ra năm Nhâm thìn 1952. Thật bất ngờ trong một lần bắt gặp ngẩu nhiên mở xem cuốn Lịch vạn sự năm 2012- Đọc đoạn Năm nhâm thìn CON NHÀ HẮC ĐẾ chỉ trên một trang giấy nhỏ.
Lịch vạn sự năm 2012, trang 3
    Tôi bỗng giật mình không biết người chấp bút viết đoạn này là ai vào thời đại nào hay từ cổ xưa đề lại. Mà lại viết giống y như về chính bản thân tôi đặc biệt những gì tôi mới trải qua trong những năm gần đây nội dung như sau:
“CON NHÀ HẮC ĐẾ
Người có tính khô khan, nguội lạnh, giử gìn gắn bó, tích trữ của cải, nghiêm trang tề chỉnh, nhận nại mọi việc, đạm bạc đơn giản. Con nhà Hắc đế do gian nan, cực khổ nên bền gan vững chí, sẳn sàng chịu đựng mọi sự cay đắng trong công việc, họ là những nhà thông thái nhà triết học, các tu sĩ… Rất ưa những sách xưa, đồ cỗ có thể nói con nhà Hắc đế là những người bảo thủ. Những lương y đại tài, những nhà tu luyện khổ hạnh nổi tiếng… đều có liên quan ảnh hưởng đến Hắc đế.
   Con nhà Hắc đế có nước da đen giòn, chân tay thô cật, ít nói, ăn uống đạm bạc, không hay trưng diện, dáng cao răng dài. Tóc cứng người gọn mau mắn, kém thẩm mỹ nhưng được cái chăm chỉ tần tiện, trung hậu bền chí, giàu lòng hy sinh cho gia đình dạy con cái tử tế, người hắc đế bị thất bại thường hay đi tu. Trong đời con nhà Hắc đế thường ít may mắn, do quá thành thật nên thường bị lợi dụng lừa gạt.
    Là đàn ông con nhà Hắc đế thường thân lập thân, không có ý nghỉ dựa dẩm ỷ lại. nếu lấy được người vợ biết chăm lo không gây phiền toái thì họ có nhiều cơ hội thành người nổi tiếng. Trong xã hội con nhà Hắc đế không gen tỵ, ít chức tước, nếu được người tinh tường sử dụng thì cái lợi mà họ đem lại không kể xiết, còn họ bị oan sai thì họ “coi trời bằng vung”. Khi ở hoàn cảnh tầm thường thì phần đông hay say rươu chè, làm việc nặng nhọc, xã giao kém, cục cằn, có khi thô bỉ, không xía vào chuyện của người khác, ít nói đến lạnh lùng, khi bị bức bách dể trở nên hung ác.
    Mọi tính xấu điều tốt của con nhà Hắc đế tuy có ảnh hưởng của số phận nhưng tuyệt nhiên đó không phải là tiền định mà do tu dưỡng giáo dục rèn luyện của bản thân và gia đình.”
   - Vâng đó là những gì người ta nói đến tuổi Nhâm thìn mà tôi thấy mình trong đó. Có một điều đơn giản mà ai cũng biết là không nên tự nói ra về mình tuy nhiên có lúc nào đó nếu mình không tự nói ra thì chẵng có ai biết đã có những sự việc từng đã xẩy ra như thế. Đúng vậy tôi là một kẻ thường dân không chức tước nhưng không hiểu sao lại hay quan tâm đến ở tầm vĩ mô, những vấn đề phức tạp của xã hội. Nhận thức những việc mà xã hội lại đang bế tắc lẩn quẩn mãi không thoát ra khỏi. Như vấn đề tai nạn và ùn tắc giao thông, nhiều vấn đề về môi trường, hệ sinh thái sinh quyển, về biến đổi khí hậu toàn cầu… Đây là những bài toán tưởng như hết sức nan giải cho xã hội nhưng tôi lại nghỉ rằng nó cũng không phải khó khăn phức tạp đến như thế. Chỉ có điều con người không muốn hành động một cách kiên quyết. Không muốn hy sinh quyền lợi nào đó của chính mình từ người dân cho đến tầm cở của mọi quốc gia. Thậm chí có khi chẵng mất gì đáng kể nhưng không ai muốn làm cứ mặc nhiên cho nó thiệt hại. Đơn cử từ việc nhỏ như giếng nước bị ngập lụt có một cách xử lý tại chổ hết sức đơn giản dùng tấm ni lông và dây bịt miệng giếng lại là xong. Vậy mà vào mùa lũ lụt bao nhiêu năm nay ở nước ta hàng trăm ngàn giếng nước vẩn phải chịu cảnh ô nhiểm. Nhà nước cứ phải cứu trợ bằng hàng ngàn tấn hóa chất từ xa chở đến cho người dân để xử lý nước giếng! Cho đến việc lớn, như Trái đất đang nóng lên làm biến đổi khí hậu toàn cầu do con người gây ra. Thế giới đang hết sức quan tâm và lớn tiếng kêu gọi bằng hàng loạt cuộc hội nghị quốc tế về biến đổi khí hậu. Nhưng rồi hội nghị trước lở hẹn việc ký kết dành đến hội nghị sau, hội nghị sau lại nhường cho hội nghị sau nửa... Đây chính là một sự vòng vo lẩn quẩn không lối thoát. Trong thực chất nhà nước nào cũng cần sự phát triển (sự phát triển như một thứ ma lực đối với loài người) nó phải dựa vào nền kinh tế tất nhiên rồi đó là mục tiêu hàng đầu. Vậy thì làm sao có thể cắt giảm khí thải đồng nghĩa với cắt giảm đi sự phát triển! vì khí thải thực ra lại là "thước đo" của sự phát triển của mọi quốc gia. Để tìm lối thoát trong sự bế tắc về biến đổi khí hậu con người đưa ra khái niệm là: "Thích ứng với biến đổi khí hậu" nghe có vẻ như nguôi ngoai đi được. Nhưng đây thực ra là một câu mang tính xuê xoa và vổ bổ bởi loài người có thể thích ứng với mọi hiểm họa của thiên nhiên gây ra. Chứ không ai lại thích ứng với hậu họa do chính mình gây ra.
    Vào năm 2010 để lại cho tôi một bất ngờ về khả năng tiên đoán của chính mình tôi đã đưa ra 4 lần tiên đoán ngắn hạn chính xác. Cụ thể là lần 1: Trước 2 trận lũ lịch sử ở Quảng bình và Hà tỉnh 1 tháng tôi đã gửi bài về giải pháp bảo vệ giếng nước bị ngập lụt cho nhiều báo tiếc rằng đã không có báo nào đăng. Lần 2: Trước dịp đại lễ 1000 năm Thăng long nhà nước lo nếu xẩy ra mưa bão ở Hà nội sẻ làm ảnh hưởng lớn cuộc đại lễ long trọng này. Tôi đã tiên đoán không có mưa bão vào dịp đó ở Hà nội mà mưa bão dồn vào miền Trung, gửi báo Việt nam net nhưng không đăng bài này. Thực tế đã rỏ vào dịp đại lễ 1000 năm Thăng long thì Quảng bình gặp trận lũ lịch sử. Lần 3: Cảnh báo nguy cơ ô tô chạy trên đường quốc lộ đang bị ngập lụt gửi báo Công an nhân dân và báo Tuổi trẻ (chỉ báo Tuổi trẻ đăng) trước khi vụ xe chở khách lao xuống sông làm chết 20 người ở Hà tỉnh. Lần thứ 4: Cảnh báo trước tình trạng trong xây dựng nhà ở các ô gió bị bịt kín dẩn đến nguy cơ chết ngạt, trước khi vụ chết ngạt 9 thanh niên ở Hải phòng. Tiếc rằng được gửi trước đó cho báo Tuổi trẻ nhưng đến sau khi vụ việc xẩy ra mới được đăng. Tất cả những dữ liệu trên được lưu lại theo thời gian trên thư điện tử khi gửi đi đó chính là bằng cớ duy nhất để minh chứng về những lời tiên đoán.
    Tuy nhiên sang năm 2011 phải chăng vì những tiên đoán đó mà tôi phải gánh chịu hậu quả nặng nề cho bản thân. Từ trong gia đình cho đến xã hội tôi gặp toàn những chuyện bức bách đến tột cùng, cái ranh giới dể trở thành người hung ác lúc này thấy rất gần. Từ việc ngoài xã hội tham gia dự thi phim ngắn trên truyền hình: “Một phút có trong sự thật” bị bôi xấu trên mạng, lại là người đoạt giải thưởng nhưng bị ban tổ chức bỏ quên kiện cáo mãi mới nhận được. Lại thêm một chùm loa nén 6 chiếc chĩa thẵng vào nhà đinh tai nhức óc không sao chịu nổi khiếu kiện mãi suốt trong năm không ai chịu giải quyết. Đến việc trong nhà con cái cho ăn học giáo dục đến nơi đến chốn lại dững dưng đến vô cảm với cha mẹ… cuối cùng là trận đột quỵ may kịp thời cứu chửa.
    Không biết những gì còn chờ đợi tôi vào năm 2012 này. Quả là sinh năm Nhâm thìn “Con nhà Hắc đế” Có quá nhiều sự việc để làm để suy tư, trăn trở không nguôi trước xã hội và gia đình.
  Kết cục năm 2012 là một thách thức đến sức khỏe đau ốm liên miên thập tử nhất sinh từ đầu cho đến cuối năm . Thấm chí khi gặp một người cùng nằm viện ông ta đã thốt lên: - Mày vẩn còn sống à tao nghe nói tưởng mày đã chết rồi!

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Sống khổ với chùm loa nén trước nhà


Cập nhật lúc 16:15, Thứ bảy, 24/12/2011 (GMT+7)
                             
           Chùm loa nén 6 chiếc ngay trong khu dân cư thôn Tiền  
  


NDĐT- Thôn xóm ngày nay sử dụng loa truyền thanh để thông báo mọi loại chế độ chính sách và công việc cho người dân là cần thiết. Nhưng sử dụng loa nén theo kiểu truyền thanh không dây đặt ngay trong khu dân cư để tiếp âm các loại đài phát thanh với thời lượng kéo dài của Đài truyền thanh huyện Quảng Ninh với thời lượng không hợp lý, chất lượng thông tin thấp, lại gây nhiều phiền toái cho đời sống nhân dân.
Từ đầu năm đến nay, chùm loa qua hệ thống phát thanh không dây của huyên Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình đi vào hoạt động. Gia đình tôi đang phải sống trong tình trạng bất ổn trước chùm loa nén 6 chiếc được lắp đặt ngay trước mặt nhà. Mổi lần loa phát là tâm thần tôi bực bõ cáu gắt, người bứt rứt không yên trước âm thanh chói tai đó.
Mỗi sáng, mới 4 giờ 45, khi màn đêm còn bao phủ (Tiết thu đông đến 6 giờ rưỡi mới sáng rõ) người dân đã “buộc” phải thức giấc, đặc biệt đối với các gia đình ở cạnh chùm loa bởi tiếng oang oang đinh tai.
Như một kiểu “đánh đồng báo thức”, bất kể đối tượng, từ nam phụ lão ấu đến người bệnh hay người thức đêm cần phải ngủ bù, đều bị âm thanh của chùm loa nén trên cao dội vào tai theo lối không giống mọi âm thanh bình thường. Bức bối, khó nghe nhất là buộc phải nghe nhạc. Mọi nhà, dù cửa có đóng kín cũng không cản được thứ âm thanh khó chịu này.
Điều đáng nói, nó được thiết kế chương trình hoạt động không phải chỉ dăm mười phút như loa thông báo mà suốt năm tiếng đồng hồ hàng ngày vào “giờ vàng”. Khi cần phát thanh trực tiếp hội nghị thì suốt ngày, người dân ở cạnh loa phải nghe 13 tiếng đồng hồ (tám tiếng tiếp âm hội nghị + năm tiếng phát thường xuyên). Chùm loa nén ở đây còn được sử dụng đa cấp từ cấp huyện , xã đến thôn. Hết cấp huyện phát đến lượt cấp thôn dùng loa thông báo. Hễ có hội họp, ngày lễ kỷ niệm một tổ chức nào đó hay tuyên truyền chủ trương thu nộp, ủng hộ tiền trong thôn xóm là lại mở nhạc cả ngày, cả giờ nghỉ trưa.
Trời ơi, ai có thể chịu nổi nhạc bằng loa nén phóng thanh cứ như gõ vào thùng tôn cho cả làng nghe giống như tra tấn tinh thần. Mổi khi mở loa nhạc như thế là tôi buộc phải đi khỏi nhà vì không chịu nổi. Dù tôi đã góp ý nhiều lần qua nhiều cấp suốt nhiều năm nhưng vẫn không được cấp có thẩm quyền trả lời.
Điều muốn nói, hệ thống phát thanh với chương trình theo kiểu áp đặt này đã ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân vì sự ô nhiễm tiếng ôn, không thể yên tĩnh để nghỉ ngơi.
Mặt khác, vì loa ma người dân không còn cơ hội hưởng thụ các phương tiện thông tin đại chúng cá nhân thông thường như từ ti vi, rađiô... nữa. Xem ti vi ở đây là một bi kịch oái oăm: mắt nhìn màn hình mà tai thì nghe loa phóng thanh chát chúa. Ti vi còn có điều chỉnh âm lượng cho tùy nhu cầu của mỗi thành viên, còn cái loa không ai kiểm soát nổi. Các nhu cầu dùng điện thoại, intenet, chuyện trò trao đổi… hay đơn giản cần một không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi cũng bị phá vỡ.
Khoa học công nghệ ngày nay thường xuyên đổi mới mọi phương tiện nghe nhìn nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống. Vậy mà hệ thống truyền thanh phát ra vùng âm thanh rộng lớn ảnh hưởng đến đông đảo người dân lại sử dụng loại loa cổ lỗ có thể khống chế, chèn lấn vô hiệu hóa các loại phương tiện nghe nhìn hiện đại như: âm thanh lập thể, âm thanh kỹ thuật số....
Một vùng thôn quê đáng lẽ được yên tĩnh thì phải chịu náo động vì chùm loa suốt tháng ngày. Đến thứ 7, Chủ nhật cũng chẵng được nghỉ buộc phải thức dậy trước 5 giờ sáng.
Là người dân, chúng tôi phải được tự do tiếp cận lựa chọn các loại hình thông tin phù hợp, có quyền phản ảnh những việc làm bất cập tới các cấp có thẩm quyền, tới cơ quan báo chí.
Loa công cộng khi lắp đặt phải tính đến ảnh hưởng tới tự do sinh hoạt của người dân, tính đến sự ô nhiễm tiếng ồn, tới những hiệu ứng gây phản cảm.
Đây chính là những việc còn gây phiền hà cho nhân dân mà báo Đảng đã dành hẳn một chuyên mục để góp ý, chấn chỉnh.
 Thiết nghĩ, tỉnh và huyện cần xem xét thấu đáo, nếu thấy còn những điều ảnh hưởng đến đời sống nhân dân thì phải quản lý, chấn chỉnh để việc lắp đặt hệ thống âm thanh công cộng, thiết kế chương trình sử dụng sao cho đúng chức năng, đặt đúng nơi, phát đúng lúc không gây phiền hà cho nhân dân.

 LÊ VĂN THƯA 
(Nguồn báo Nhân dân)

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

Đôi điều về lời chúc Giáng sinh

   Mổi mùa Giáng sinh chúng ta chúng ta lại gửi đến nhau muôn lời hay ý đẹp chúc cho niềm hạnh phúc và sự an lành. Đó là niềm tin những lời thiện tâm trước Đấng anh linh, Tạo hóa đã sinh ra mổi chúng ta từ niềm hạnh phúc cùng nổi khổ đau.
   Vâng niềm tin, đó là những gì con người luôn sẳn có tin vào một ngày mai, tin vào những đổi thay, tin vào sự vươn lên… Và rồi tin vào những lời chúc đó là một thói quen  mà con người giành cho nhau gắt dìu chia sẻ nhau vượt qua mọi trở lực và khó khăn trong cuộc sống. Con người đã thành công, sự thành công được thể hiện trước cái mốc năm 2011 này loài người đã đạt dân số 7 tỷ người. Tuy nhiên đó cũng chỉ là một phần, sự phát triển về kinh tế xã hội chất lượng sống ngày một nâng cao mới là điều đáng ngạc nhiên. Trái đất trở thành một đại công trường trước bàn tay con người. Đào núi, lấp biển, ngăn sông, những rừng bê tông nhà thay cho rừng cây, những ngôi nhà chọc trời cao hơn cả đĩnh núi. Những con đường xuyên lục địa vượt qua sông băng ra biển chằng chịt tầng lớp hơn cả mạng nhện. Theo đó phương tiện giao thông ô tô, tàu thủy, máy bay cũng đông đặc hơn cả cua bò, cá lội, chim bay. Sự thành công của con người đã thực sự vượt ra cả ngoài mong đợi về khoa học như tìm đến các vì sao, giải mã gen người, công nghệ thông tin, công nghệ sinh học vv...Thế nhưng đề đạt được những thành tựu đó con người lại đối mặt với thách thức: Đó là với tài nguyên không tái tạo đang dần cạn kiệt. Đó là hệ sinh thái mất cân bằng, đó là môi trường sống bị ô nhiểm trầm trọng làm trái đất nóng lên. Loài người đang đứng trước những tai ương như trận động đất sóng thần thảm họa hạt nhân đầu năm ở Nhật bản. Như lũ lụt vô tiền khoáng hậu xẩy ra cuối năm ở Thái lan…
     Hạnh phúc và khổ đau thành công và thách thức luôn tồn tại và đồng hành với con người. Chúc cho hạnh phúc và an lành trong dịp Giáng sinh là một sự cầu mong là lời nhắc nhở. Tạo hóa sinh ra con người cùng vạn vật, con người phải biết tôn trọng tự nhiên, chia sẻ với muôn loài khác để cùng tồn tại. Trong một thế giới vừa quen vừa lạ vừa thân thiện lại tai ương biến đổi khó lường này.
Lê Văn Thưa

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Văn hóa Việt đâu phải tự khoe mình?

    Muốn được vinh danh, hoành tráng ư? Ngay cả Giang sơn của một đất nước vốn có đã hàng nghìn năm bổng dưng nay muốn thành kỳ quan thế giới. Thật đơn giản chỉ cần thông qua NewOpenWorld (một tổ chức cá nhân) rồi tự bình chọn lấy mình là xong rồi tung hô ra thế giới rằng: Vịnh Hạ long – Việt nam ta kỳ quan đẹp nhất đây!
     Tưởng rằng mình tôi là kẻ đơn độc không quan tâm đến cuộc bình chọn kỳ quặc ồn ảo này. Nhưng hóa ra nhiều người cũng đồng quan điểm đặc biệt là ông Nguyễn Xuân Thắng - Tổng Thư ký Liên hiệp các Hội UNESCO thế giới. Chủ tịch Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam. Vâng qua ý kiến của ông Thắng từ bài báo “Liệu có lợi ích gì từ cuộc bình chọn vịnh Hạ long?” ( http://bee.net.vn/channel/1988/201111/Lieu-co-loi-ich-gi-tu-cuoc-binh-chon-Vinh-Ha-Long-1817278/  ) là một người dân tôi càng vỡ vạc ra vấn đề. Bình chọn theo kiểu “Con hát mẹ khen”, một kỳ quan thế giới mà hô hào người dân trong nước hãy bình chọn lấy thật nhiều lần vào, ai bình chọn là thể hiện lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc. Trời ơi - Lòng yêu nước! tưởng rằng là phải xã thân là quên mình vì tổ quốc. Ai ngờ cũng ngang đồng với người chỉ qua vài nút ấn từ máy tính hay điện thoại được dí tận tay. Vậy thì ai mà không thể hiện nhiều lần lòng yêu nước của mình qua cái cách bình chọn dể dãi này?
    Tiếc rằng nền văn hóa phương Đông, bản sắc truyền thống văn hóa người Việt xưa nay vốn kiêm nhường, đôn hậu, chất phác. Ai đời ngày nay lại tỏ ra chơi trội khoe mẻ muốn hơn người, hơn cả mọi quốc gia. Được gì từ tự bầu chọn vịnh Hạ long kỳ quan thế giới hay đã làm lệch lạc những gì từ nền văn hóa vốn có của một dân tộc?!
    Máy tính được đưa tận tay để bình chọn (ảnh intenet)
Người yêu nước là bình chọn vịnh Hạ long? (ảnh intenet)
Quốc hội cũng vào cuộc bình chọn vịnh Hạ long (ảnh báo Đất việt)


Lê Văn Thưa

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Đôi điều suy ngẩm về giáo dục ngày nay

  Nhân dịp ngày Nhà giáo Việt nam 20/11 xin gửi đến những người thầy cô lời chúc mừng nồng nhiệt nhất. Kính chúc thầy cô trong giáo dục thế hệ trẻ ngày nay không chỉ đủ tài, mà rất cần đến đủ đức, đủ kỷ năng sống đáp ứng với thực tế cuộc sống gia đình và xã hội.

  Giáo dục ngày nay thực chất chỉ quan tâm định hướng đến tài, không chú trọng về đức, lại thiếu hẳn về kỷ năng sống. Quan niệm rằng học  lấy “con chữ” để mai sau kiếm công việc làm đây là một sự sai lầm. Việc học là để nên người có đủ hành trang từ: Nhân, tâm, đức, tài và kỷ năng sống. Học mà chỉ chú tâm vào con chữ con số đây chính là một sự lạc hướng khó lường cho thế hệ sau. Quá chú trọng đến tài năng từ gia đình đến xã hội nên đặt nền giáo dục luôn là áp lực nặng nề cho người học lẩn người dạy. Đây đang là căn bệnh trầm kha khó lòng chửa trị nếu không đổi mới căn bản cách nhìn nhận vấn đề xã hội về giáo dục và đào tạo.

Lê Văn Thưa

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

Giải bài toán giao thông phải nhằm đúng bản chất của nó

Đăng ngày: 21:15 01-11-2011

(Dân trí) - Trong gần 10 năm qua có lẽ việc mà đất nước ta phải tốn nhiều giấy mực nhất phải nói đến vấn nạn về giao thông đường bộ. Nay cuộc cách mạng này lại tiếp tục với phương thức: Hạn chế xe máy - chắc sẽ hứa hẹn còn nhiều sự gay cấn.
Không biết bao nhiêu sự chuyện về tai nạn và ùn tắc giao thông vốn đã xẩy ra hàng ngày trên các phương tiện truyền thông. Theo thời gian đã có bao nhiêu là giải pháp tiếp nối nhau nhằm lập lại trật tự an toàn giao thông. Nhưng rồi đâu vẫn hoàn đấy tai nạn và ùn tắc giao thông đường bộ vẩn nguyên còn đó! Vậy thì nguyên nhân là ở đâu? Đây là câu hỏi mà nhiều năm qua từ nhà hoach định chính sách cho đến người dân đều tự đặt ra. Xem ra nguyên nhân dẫn đến tai nạn và ùn tắc giao thông như một thứ ma trận phức tạp khó giải. Tuy nhiên có một điều hầu như tất cả các giải pháp nhằm lập lại trật tự an toàn giao thông đều được thử nghiệm chỉ duy một việc thấy rõ trước mắt thì lại bỏ qua.
 
 Đường phố Hà nội nườm nượp xe máy Nhật
 Có một bài toán lấy làm ví dụ khá đơn giản nếu ta cho M là mật độ, P là mọi phương tiện tham gia giao thông, S là diện tích mặt đường chứa nó. Thì muốn tìm mật độ của phương tiện ta sẽ có công thức M= P/S. Khi phương tiện (P) được phát triển vô giới hạn mỗi người một phương tiện từ xe máy đến ô tô. Trong lúc diện tích mặt đường chỉ phát triển hạn chế nói cách khác không còn quĩ đất trong các thành phố để dành cho giao thông. Thì hiển nhiên mật độ (M) giao thông tăng lên không có điểm dừng dẫn đến mọi phương tiện ùn tắc là điều không thể tránh khỏi. Đáng buồn hơn cứ mỗi ngày tai nạn giao thông lại cướp đi trên 30 sinh mạng hơn cả trong các cuộc chiến tranh! Đó chính là do mật độ của mọi phương tiên tham gia giao thông. Việc này đã không hẹn mà gặp nhiều hãng sản xuất xe máy ở nước ta hàng năm cho ra đời hàng triệu chiếc; người dân được thoải mái mua xe. Ai cũng ham chuộng phương tiện cá nhân nó khá rẻ tiền mỗi người một con “ngựa sắt” cứ thế tự do mà phi. Mỗi năm lượng xe máy trong dân tăng lên hàng triệu chiếc. Lẽ tất yếu sẽ đến lúc không còn đường mà đi nữa đặc biệt ở các thành phố lớn. Đây chính là căn nguyên vì sao tai nạn và ùn tắc giao thông không kiềm chế được ngược lại ngày một gia tăng.

Đường phố Tokyo (Nhật) người đi bộ không thấy xe máy? (ảnh intenet)
Cách đây khoảng 20 năm về trước vào thập kỷ 80 (thế kỷ 20) có ai quan tâm đến tai nạn và ùn tắc giao thông đâu. Bởi lúc đó mọi người đều đi trên phương tiện giao thông công cộng phương tiện cá nhân chỉ là thi thoảng. Mặt khác nhìn vào thành phố (trên phim ảnh) của các nước trên thế giới ngày nay có mấy bóng dáng xe máy đâu? Vậy mà nhìn đến đô thị nước ta dày đặc những phương tiện giao thông bằng xe máy đến ngợp mắt! Mật độ - phải nhận thức chính từ mật độ giao thông do lượng phương tiện xe máy quá cao này. Chứ không thể thay thế nó bằng ý thức hay văn hóa của người điều khiển phương tiện. Không phải vì luật giao thông chưa đủ hay chưa học kỹ, vì biển báo chỉ dẫn chưa nhiều, vì tốc độ nồng độ cồn, vì chưa phân luồng phân giờ làm việc, vì hình phạt chưa đủ mạnh vân vân và vv… Tất cả những việc đó cũng cần thiết nhưng nó không nhằm đúng vào bản chất của vấn đề cần giải quyết chính là mật độ giao thông. Mà còn ngược lại nó làm phân tâm, lệch hướng, nhập nhằng, tốn thời gian với cái trọng tâm cần phải thực hiện.

Tai nạn giao thông
 Tiếc rằng trong suốt cả thời gian dài chúng ta đã duy lý chí cố lấy ý thức con người ra để thay thế cho bài toán số học về mật độ và cả quy luật tự nhiên. Đó là khi đường giao thông phát triển theo “cấp số cộng” do bó hẹp quỹ đất trong thành phố; thì phương tiện giao thông cá nhân trên đà phát triển không hạn chế theo “Cấp số nhân”. Hậu quả phương tiện giao thông bùng phát như ngày nay là tất yếu. Dẫn đến nếu không đâm va chen lấn nhau và ùn tắc mới là chuyện lạ đây là quy luật vốn có của tự nhiên. Không những gây ra tai nạn và ùn tắc mà còn lãng phí tiền của phương tiện nhiên liệu, lãng phí đến thời gian. Làm ô nhiễm môi trường do đốt cháy quá nhiều nguồn nhiên liệu hóa thạch gây biến đổi khí hậu. Phải nhìn vào thực tế để giải quyết đúng vào bản chất của vấn đề đó là mật độ của mọi phương tiện giao thông.
Phương tiện giao thông công cộng xe buýt
 Như thế đã rỏ chỉ có giảm bỏ phương tiện xe máy ở các thành phố lớn tiến tới cần áp dụng cho cả nước. Phải coi loại phương tiện này là thứ chia lẻ manh mún gây nhiều hệ lụy cho cộng đồng xã hội đang phát triển. Tăng cường sử dụng các loại phương tiện giao thông công cộng trên mọi tuyến đường. Người dân sẵn sàng đi bộ trên các đoạn đường ngắn như các nước khác trên thế giới họ đều như thế.
 Cuộc cách mạng nào mà không gặp phải những thách thức khó khăn, cuộc cánh mạng chuyển đổi phương tiện giao thông này sẽ không khỏi gây bức xúc cho người dân khi đã quen với phương tiện cá nhân. Nhưng chúng ta đang đối mặt với vấn nạn đã nhãn tiền là tai nạn và ùn tắc; phải lập lại trật tự giao thông là điều bức thiết vì lợi ích chung. Để thực hiện quyết sách này mong rằng nhà hoạch định chính sách cơ quan chức năng, phải nhất quán kiên định mới thực hiện được.

Lê Văn Thưa

Quảng Bình những ngày lũ về

Đăng ngày: 13:20 21-10-2011

(VOV) - Lũ lên nhanh lại nhằm vào lúc nửa đêm nên cuộc chống chọi với lũ của người dân 2 huyện Quảng Ninh và Lệ Thủy gặp rất nhiều khó khăn.
“Đến hẹn lại lên” mùa lũ năm nay lại đến với vùng thường hứng chịu thiên tai lũ lụt của tỉnh Quảng Bình. Cách đây vừa tròn 1 năm nơi đây diễn ra trận lũ lịch sử đã gây nhiều thiệt hại về người và của.
Trận lụt năm nay dù còn kém năm ngoái non nửa mét nước tuy vậy nước lũ lần này lên rất nhanh lại tràn về lúc nửa đêm nên nên cuộc chống chọi với lũ của người dân 2 huyện Quảng Ninh và Lệ Thủy gặp rất nhiều khó khăn.
Từ bao đời nay người dân nơi đây đã khá quen với việc dọn lụt. Cứ thấy mưa lớn nhiều ngày, nước dâng lên là ai nấy lo dọn lụt, đây là việc nặng nhọc lại đòi hỏi phải khẩn cấp.
Để tránh ngập nước, mọi tài sản, đặc biệt nhà nông nhiều lúa gạo, lợn gà, trâu bò… tất tần tật phải chuyển lên cao, mọi thứ đều bị đảo lộn. Sự sắp đặt trang trí ngăn nắp gọn gàng, vệ sinh, tươm tất thường ngày trong mọi nhà vào lúc này lại trở nên vô nghĩa. Hổ lốn mọi vật dụng trong gia đình. Ưu tiên tối thượng lúc này là tránh bị ngập ướt cho hầu hết mọi thứ.
Nhà cửa ngày nay được xây cất bền vững nền nhà lại cao hơn so với thời cha ông trước đây nên thiệt hại về lũ lụt đã giảm đi nhiều.
Lũ vào trong đêm tối
Lúa gạo được kê kích chất lên cao
Thôn xóm ngập trong biển nước lũ
Giếng nước được bịt để có nước dùng sau lụt
 
Ngổn ngang dọn lụt
 Sự đi lại nhờ vào thuyền nan
Trần nhà nơi có thể dạo bước lúc này
Trẻ nhỏ mừng reo nhà mình nay có sông ở cạnh
 
Giường ngủ nghỉ vùng lụt
Cơ hội chó được phép ngồi ghế xalong
Lợn được vào nhà ở với người
Chuồng bò bất đắc dĩ
Biển báo giao thông, mới biết đây là đường quốc lộ 1
Con đường làng thành nơi tấp nập đò đưa
Họp chợ ngày lụt

Lê Văn Thưa

Bình luận

Hoàng Nhật Lê - nhatle12752@gmail.com

Ý kiến bạn đọc Ôi quê tôi lại lũ lụt nửa rồi! phải oằn mình chống chọi với thiên nhiên, từ bao đời nay miền đất này vẩn thế. Thiên nhiên hào phóng nhưng cũng đầy những thách thách thức, để tồn tại con người phải cần tôi luyện. Xin cám ơn những phóng sự ảnh như thế này để những người xa quê luôn hướng về nguồn cội.
Nguyễn Đức Hiếu - nguyenduchieu.hut@gmail.com

Ý kiến bạn đọc: Theo tôi đuợc biết thì tác giả Lê Văn Thưa là một "phóng viên nghiệp dư". Ông là một thính giả rất thân thiết của Đài tiếng nói Việt Nam. Giờ đây, ông lại trở thành một cộng tác viên rất "cừ khôi" của VOV Online. Phóng sự ảnh của ông có nét rất riêng, rất hấp dẫn và độc đáo. Tôi và nhiều độc giả khác rất thích các phóng sự ảnh của tác giả. Chúc tác giả Lê Văn Thưa có một sức khoẻ thật dồi dào để có thể cống hiến đuợc cho độc giả VOV Online nhiều bức ảnh đẹp và độc đáo hơn nữa. Hy vọng VOV sẽ có nhiều cộng tác viên như bác Lê Văn Thưa.
 - betcam89@yahoo.com
Ý kiến bạn đọc: Phóng sự ảnh hay, lời bình khá dí dỏm